Chuyện về đội bóng thứ ba thành Milano

Ngày: 27/12/2015, 02:26 am | Lượt xem: 3250

Ở Milano có 2 đội bóng xuất sắc, đó là Inter và đội trẻ của Inter”. Những CĐV của Inter vẫn hay đem câu nói đầy tính hài hước đó ra để trêu chọc lại những CĐV của Milan, vốn cũng hay châm chích họ bằng câu nói “Chúa Trời sinh ra Juventus để thống trị Serie A, sinh ra AC Milan để thống trị châu Âu và sinh ra Inter để thất bại ở 2 giải đấu đó”. Xét cho cùng, những câu nói mang tính trào lộng này cũng là một sự tự hào về thành phố có 2 trong số 10 CLB bóng đá vĩ đại nhất mọi thời đại, một điều mà không một thành phố nào khác trên thế giới sánh kịp.

Nhưng Milano đâu chỉ có Milan và Inter ...

Tháng 11-2000, Walter Zenga, người hiện vẫn đang nắm kỉ lục 517 phút liên tiếp giữ sạch lưới tại các kì World Cup, được mời tới một CLB tí hon và mới toanh để làm HLV. Ông đã ở đây trong 1 năm và giúp đội bóng có được danh hiệu tại các CLB nghiệp dư vùng Lombardy. Đó là thành tích tuyệt vời mà Brera FC, CLB thứ ba của thành phố Milano, đạt được ngay khi vừa thành lập chưa lâu. Brera FC? Câu chuyện mới chỉ bắt đầu ...

Alessandro Aleotti, người sáng lập và là Chủ tịch hiện tại của Brera FC

Vị chủ tịch 38 tuổi Alessandro Aleotti nói sau chiến thắng tại Serie D khu vực Lombardy năm 2001: “Vâng, chúng tôi là đội bóng thứ ba ở Milano, chúng tôi giờ đã được thăng hạng và chúng tôi thực sự cảm thấy tự hào”. Không tự hào làm sao được khi Brera mới chỉ thành lập vào mùa hè năm 2000 và tất nhiên, như mọi đội bóng mới khác, họ sẽ phải bắt đầu từ hạng thấp nhất: hạng nghiệp dư.

Aleotti thành lập Brera với mong ước thực hiện những hoài bão của ông: đó là mang bóng đá đến với những người hâm mộ. Đối tượng mà ông hướng đến chính là những nhóm dân nhập cư, những người mang sắc thái văn hóa và cả ngôn ngữ khác nhau đến Milano. Ngoài điều đó, Brera còn cố gắng hòa trộn cả văn hóa lẫn lịch sử vào trong bóng đá và hướng nó đến một thứ bóng đá thuần khiết.

Một trận đấu của Brera (áo xanh-đen)

Brera tự hào vì họ có một đội ngũ đông đảo những CĐV trung thành đến với SVĐ Arena nhỏ bé để theo dõi các cầu thủ nghiệp dư đá. Chẳng ai phải trả tiền cho những trận đấu như thế! Hoàn toàn miễn phí vé vào cửa và các cầu thủ thì cũng đá mà không cần lương. Tất nhiên, để thuê sân Arena Gianni Brera, Brera cũng cần ngân sách hoạt động. Aleotti ước tính đội bóng của ông cần khoảng 50.000 euro để tồn tại mỗi năm. Con số ấy thậm chí chỉ bằng lương tuần của một cầu thủ Inter.

Nhưng không vì cái kinh phí ọp ẹp ấy mà Brera mất đi tham vọng rất riêng của mình. Đội bóng tiếp cận người hâm mộ bằng cách đối thoại trực tuyến với các CĐV về mọi mặt của CLB trên website và sinh ra một đống dự án mỗi năm để gắn kết bóng đá với các hoạt động văn hóa khác, từ điện ảnh tới lịch sử, thậm chí là cả với các tù nhân. Những CĐV Brera khi đến sân Arena nằm ở khu vực trung tâm thành phố còn có thể đi dạo trong công viên trước giờ bóng lăn hay vừa xem các cầu thủ hạng D đá trên sân, vừa khoan khoái xơi một miếng pizza mang theo mình. Thật là tuyệt cho những gia đình có trẻ nhỏ!

Sân tổng hợp Arena Civica Gianni Brera nhìn từ trên cao

Hiện tại, đội hình của Brera gồm phần lớn là những người trẻ. Họ có độ tuổi trung bình chỉ là 25 và bao gồm hơn 10 người đến từ các quốc gia khác: châu Phi, Nam Mỹ và Pháp. Ngôi sao lớn nhất đội có lẽ là Sergio D'Autilia, người năm nay đã sắp ... 40, từng là thành viên của lò đào tạo Inter Milan và chơi ở Serie A chừng vài phút trước khi bị tống sang Foggia. Ngoài Sergio, tuyển thủ Peru Jose Luque (sinh năm 1980) được mệnh danh là người có đôi chân ma thuật, thống lãnh hàng tiền vệ, tuy rằng có hơi ... dư thừa cân một chút. Trên băng ghế chỉ đạo là Andrea Mazza, một cựu học viên Inter khác, với những kinh nghiệm phiêu bạt hàng chục năm và thích chụp hình cùng con cún Carletta của ông.

Tất cả vẫn đang sẵn sàng cho những cuộc chinh phục tham vọng để điền tên Brera vào bản đồ bóng đá Italia. Tất nhiên, mọi thứ sau 15 năm thì vẫn còn bề bộn lắm và chẳng biết đến bao giờ đội bóng nhỏ này mới ngoi lên được Serie A như hai gã hàng xóm khổng lồ của mình. Nhưng Aleotti lại nghĩ khác. Ông hóm hỉnh nửa đùa nửa thật: “À, nhưng mà giấc mơ của chúng tôi là trở thành một đội bóng nhỏ vĩ đại”.

Chà, chúc ông và đội bóng của mình thành công!

(Vuhoang - ACMVN)

     
   

 Bình Luận


Copyright © 2013-2014 ACMILAN.COM.VN