AC Milan, đi qua những huyền thoại: Bài 14 - Người hùng trong im lặng

Ngày: 29/05/2017, 11:03 pm | Lượt xem: 998

Nếu có thể lấy một ví dụ về việc chấn thương đã hủy hoại sự nghiệp một cầu thủ như thế nào, Max Ambrosini chính là điển hình cho điều đau đớn ấy. Tháng 2-2001, ở tuổi 23, anh buộc phải rời sân sau một chấn thương kinh hoàng ở dây chằng đầu gối trái. Phải mất 10 tháng, Max mới trở lại sân cỏ. Nhưng anh không bao giờ lấy lại được phong độ và tài năng thực sự của mình để rồi chìm sau ánh sáng của những vì sao lấp lánh trên bầu trời San Siro.

Mùa Hè năm 1995, người ta rỉ tai Fabio Capello “Này sếp, tôi thấy có một chàng trai khá lắm. Cậu ta đang đá cho Cesena”. Chàng trai ấy có mái tóc vàng và đôi mắt xanh biếc, đã chơi một mùa giải xuất sắc ở Serie B. Nó chưa đủ để Cesena thăng hạng nhưng là bệ phóng đưa anh ra ánh sáng. Và Capello không mất quá nhiều thời gian để mang anh về Milan với cái giá vẻn vẹn 2 triệu $. Đấy là phần mở đầu cho một câu chuyện dài về Max …

Max Ambrosini, tháng 10-2000

Với thể hình lý tưởng, thể chất sắt đá, tinh thần mạnh mẽ, kỹ thuật khá tốt và tư duy chiến thuật thông minh, Max là tiền vệ toàn diện nhất của Milan trong khoảng 20 năm qua. Anh có thể chơi tốt ở tất cả các vị trí nơi tuyến giữa. Milan cần người thay Pirlo? Anh sẽ lấp vào và chuyền những đường bóng chính xác. Milan cần người thay Seedorf? Anh sẽ di chuyển như con thoi ở giữa sân, tạo ra các khoảng trống cho đồng đội hoặc sẵn sàng dứt điểm khi có cơ hội. Còn Gattuso không thể thi đấu? Anh lại trở thành đấu sĩ, giành giật cật lực từng đường bóng với đối thủ.

Mùa Hè năm 1998, Max trở lại Milan sau 1 năm rèn luyện tại Vicenza. Anh ngay lập tức được Zaccheroni tin cậy và trở thành đối tác lý tưởng của Albertini trên hàng tiền vệ. Ngày 2-5-1999, Max ghi bàn đầu tiên cho Milan, đặt viên gạch quan trọng trên con đường tiến tới Scudetto thứ 16. Mùa giải tiếp theo, anh khẳng định mình là tương lai của CLB với phong độ rực rỡ, bất chấp sự sa sút của toàn đội và được tưởng thưởng bằng một suất tham dự Euro 2000 dù trước đó mới chỉ 1 lần khoác áo ĐTQG.

Trên đỉnh châu Âu cùng Milan

Song chấn thương kinh hoàng năm 2001 đã khiến anh mất đi mọi thứ. Mất suất dự World Cup 2002 tưởng như đã nằm chắc trong tay. Và cũng mất luôn vị trí chính thức tại Milan vào tay các cầu thủ khác. Đó là quãng thời gian vô cùng cay đắng với Max. Anh liên tục phải chơi dự bị trong 5 mùa giải liên tiếp, giữa độ tuổi đỉnh cao nhất của cầu thủ, phải vá víu mọi lỗ hổng ở hàng tiền vệ và đôi khi, sẵn sàng chơi như một hậu vệ hoặc tiền đạo nếu cần. Nhưng tuyệt nhiên anh không bao giờ oán trách hoặc lên tiếng đòi ra đi. Sự hi sinh thầm lặng ấy là tiền đề để Milan ổn định phòng thay đồ và hướng tới chinh phục các danh hiệu.

Sự nhẫn nại nào rồi cũng có lúc được vinh danh. Sau Calciopoli, HLV Carlo Ancelotti quyết định xây dựng lại lối chơi. Max được kéo ra đá chính trong sơ đồ 5 tiền vệ. Anh đã hiện diện gần như toàn bộ chiến dịch Champions League của Milan và trên con đường tiến đến ngôi vô địch, cùng với Gattuso, bóp nghẹt hàng tiền vệ của Manchester United trong một trận cầu kinh điển còn được nhớ mãi đến tận giờ.

Người cuối cùng cho đến lúc này xứng đáng với tấm băng đội trưởng Milan

Nhưng chấn thương chẳng bao giờ chịu rời xa anh. Sau 3 mùa giải tương đối khỏe mạnh, Max tiếp tục bị những vết đau hành hạ. Từ bàn chân tới đầu gối, từ mắt cá tới khớp vai, từ cơ tới xương, anh ra vào Milan Lab như cơm bữa và năm nào cũng điều trị chấn thương ít nhất là 2 tháng. Cơn bão chấn thương ập đến vào buổi hoàng hôn của Milan. Những công thần ra đi trong nước mắt. Chỉ còn anh ở lại, tiếp tục níu giữ ánh sáng cuối cùng của một thời vinh quang xưa cũ thêm 1 mùa giải nữa trước khi rời xa màu áo Đỏ-Đen vĩnh viễn.

Câu chuyện dài đầy vết đau và những giọt nước mắt nhưng cũng đầy nụ cười chiến thắng của Max đã khép lại bằng tấm thẻ đỏ trong trận đấu cuối cùng với Siena. Max bị đuổi khỏi sân nhưng Milan của anh đã thắng và giật được tấm vé dự Champions League. Đó là lần cuối cùng Milan-Berlusconi được dự giải đấu lớn nhất thế giới cấp CLB.

Ngay cả khi chuẩn bị rời xa đội bóng, anh vẫn không bao giờ ngừng được tinh thần chiến đấu của mình … Max là như vậy đấy!

(Vuhoang - ACMVN)

     
   

 Bình Luận


Copyright © 2013-2014 ACMILAN.COM.VN