AC Milan, câu chuyện về Vua Midas của thế giới bóng đá (phần 3)

Ngày: 16/11/2016, 10:06 am | Lượt xem: 1129

“Nếu Milan không thể đủ điều kiện tham dự cúp châu Âu thì sao ? Nếu, nếu …”

Trái ngược với màn ra mắt lặng lẽ của Marco Van Basten. Màn ra mắt của Ruud Gullit lại diễn ra một cách ồn ào và cực kỳ hoành tráng với tiếng còi xe cảnh sát, đoàn hộ tống, ánh sáng của máy ảnh và tiếng hò hét đầy phấn khích của các Milanista. Câu phát biểu đầu tiên của Gullit tại đây là: “Họ nói với tôi ở Hà Lan là ở đây có ba tờ báo thể thao hàng ngày và còn lại thì chỉ toàn là rác. Điều này có thật không vậy?”.

Galliani đỡ lời cho cầu thủ người Hà Lan: “Gullit chỉ nói những gì mà cậu ấy nghĩ”. Thật vậy, sau đó, Gullit tiếp tục phát biểu: “Họ hỏi tôi rằng “sẽ như thế nào nếu Milan không thể có đủ điều kiện tham dự Cup châu Âu sau khi mùa giải kết thúc?”. Đó là một câu hỏi ngu ngốc, mọi thứ sẽ được định đoạt vào cuối mùa, còn bây giờ thì dẹp mẹ nó cái chữ “nếu” đi. Nếu, nếu, nếu … Này, nếu mẹ tôi có một “con trym” thì bà ấy sẽ là bố của tôi đấy.”

Chàng tiền vệ có mái tóc theo kiểu Dreadlocked này nói tiếp: “Tôi tự lớn lên theo cách mà mình muốn, Amsterdam là nơi mà tôi đã trưởng thành. Nếu bạn đủ sự tự tin và mạnh mẽ để có thể đương đầu với mọi khó khăn thì việc được tự trưởng thành theo cách của mình là một điều rất tuyệt vời.  Có lẽ tôi đã nhận được một chút trợ giúp từ chòm sao của mình, chòm sao Xử Nữ. Trên con đường mà tôi đã và đang đi, sẽ không một ai có thể cản tôi lại. Tôi quá cứng đầu ? Có thể là đúng đấy, nhưng tôi cũng rất mạnh mẽ và tự tin.

Roberto Donadoni đến tận bây giờ vẫn cảm thấy vô cùng ấn tượng về sức mạnh đáng kinh ngạc và tính linh hoạt của người đồng đội đến từ Hà Lan: “Anh ấy có thể lực tuyệt vời và có thể chơi ở bất cứ vị trí nào trên sân. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy là tại một giải đấu ở Barcelona, lúc đó Gullit chơi như một hậu vệ quét! Sau đó, anh ấy chơi bên cánh phải, ở hàng tiền vệ, tiền đạo thứ hai và nhiều vị trí khác nữa.

Có lúc, truyền thông chỉ trích lối chơi bóng phóng túng, tự do của Gullit, anh đáp lại một cách ngạo nghễ: “Tôi chơi bóng như cách mà tôi sống. Người ta nói tôi vô kỷ luật ? Tôi sẽ xem đó như một lời khen.”

Bây giờ, Sacchi cho biết ông không hề gặp bất cứ vấn đề gì trong việc áp dụng những phương pháp của mình vào đội hình. Ông nói: “Không có ai phản đối những phương pháp của tôi cả, chỉ là đôi lúc các cầu thủ có một chút hoài nghi rằng liệu những gì mà tôi đang làm có đem lại tác dụng gì không”. Tài năng trẻ 18 tuổi Paolo Maldini kể lại: “Những bài luyện tập của ông ấy thật sự quá khắc nghiệt. Mỗi buổi tối, tôi về nhà và hoàn toàn kiệt sức. Ban đầu, mọi thứ cứ như thảm họa.

Một thách thức rất lớn của Sacchi là làm sao để thuyết phục được 2 ngôi sao Marco Van Basten và Ruud Gullit tin tưởng vào những phương án của mình. Họ là người Hà Lan, được sử dụng để tự do sáng tạo, chứ không phải được chỉ dạy bởi một cựu nhân viên bán giày và chưa từng chút có kinh nghiệm gì ở môi trường bóng đá đỉnh cao.

Nhiều phương pháp luyện tập khá mới lạ đã được Sacchi sử dụng ở Milan.

Để chứng minh tầm quan trọng của tính tập thể, ông đã bố trí một hàng phòng ngự 5 người gồm thủ môn Galli và bốn hậu vệ Baresi – Costacurta – Maldini – Tassotti và cho họ đối đầu với 10 cầu thủ tấn công được chọn ra ngẫu nhiên trong đội, Van Basten và Gullit là 2 trong số 10 người đó. Thử thách mà ông đặt ra là các cầu thủ tấn công phải xuyên thủng hàng phòng ngự 5 người kia và ghi bàn trong vòng 15 phút, tuy nhiên, nếu “đội 5 người của Sacchi” giành được bóng dù chỉ một lần, bên tấn công sẽ phải bắt đầu lại trận đấu từ 10 mét bên phần sân của mình.

Kết quả là bên tấn công không thể ghi nổi một bàn nào.

Milan của Arrigo Sacchi đã có một khởi đầu không thể tuyệt vời hơn, họ giành chiến thắng 3-1 trước Pisa và bộ đôi người Hà Lan góp công nổ súng cùng lúc trong trận đấu này. Mặc dù phải nhận một thất bại ngay sau đó trước Fiorentina của Roberto Baggio, nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy những điều tích cực ở Rossoneri. Sacchi đã cho ra mắt một phương pháp phòng thủ rất mới: Zonal Marking (phòng ngự khu vực), phương pháp này chú trọng vào việc các cầu thủ phòng ngự tập trung kiểm soát chặt khu vực mà họ được giao trên sân chứ không phải theo kiểu “một - kèm - một” như truyền thống ở Serie A. Ông yêu cầu hàng phòng ngự di chuyển lên trên nhằm thu hẹp khu vực chơi và để bóng được luân chuyển một cách liên tục.

AC Milan đã phải chiến đấu với Napoli của Maradona cho Scudetto 1988

Mauro Tassotti bên cánh phải và Paolo Maldini bên cánh trái được tự do dâng cao, Carlo Ancelotti thi đấu bao quát hàng tiền vệ, Franco Baresi chơi như một Libero, làm nhiệm vụ thu hồi “bóng” và dọn dẹp dọc phía sau hàng phòng ngự, trong khi một trung vệ khác là Filippo Galli thường chơi gần hơn với thủ môn Giovanni Galli. Hàng tiền vệ phải làm việc chăm chỉ ở mức cần thiết, kỷ luật và luôn giữ tập trung  để hoàn toàn đồng bộ với nhau.

Carlo Ancelotti - bảng hợp đồng mang về từ Roma – chính là đại diện của Sacchi trên sân bóng, anh luôn là người kiểm soát bóng nhiều nhất trong trận đấu. Alberigo "Bubu" Evani (Biệt danh bắt chước theo nhân vật Boo-boo của bộ phim hoạt hình Yogi Bear) án ngữ bên cánh trái, Angelo Colombo bên cánh phải, cả hai tạo thành một hướng song song với các hậu vệ cánh để nhận được sự hỗ trợ tối đa khi tấn công.

Người chơi cao nhất ở hàng tiền vệ là Roberto Donadoni, đóng vai trò tiền vệ tấn công, cung cấp một liên kết quan trọng với hai tiền đạo, trong khi Gullit đá cặp bên cạnh Van Basten hoặc thỉnh thoảng là Pietro Paolo Virdis.

Virdis trở thành một cầu thủ quan trọng trong mùa giải đầu tiên sau khi Van Basten ngồi ngoài do chấn thương vào tháng 5/1987. Ở Milan, người ta làm rùm beng về Van Basten, lo lắng rằng anh không hạnh phúc. Anh hiếm khi đi ra ngoài ăn tối với các đồng đội mới của mình, thay vào đó thích ở nhà với vợ người Lisbeth “để được nói tiếng Hà Lan một cách thoải mái” và nghe nhạc của George Michael. Sau các buổi tập, anh thường chơi Backgammon (cờ tào cáo) với các thành viên của đội trẻ chứ không phải là vào thành phố mua sắm hoặc vào  một quán bar hào nhoáng nào đó như những người đồng nghiệp khác.

Mùa giải đầu tiên của Marco van Basten không quá ấn tượng

Mặc dù là một người khá lịch sự và hoàn hảo, nhưng Van Basten lại hơi yếu trong việc xã giao với người khác. Người Ý có thói quen không tin tưởng cho lắm vào những người hay giấu diếm cảm xúc thật như chàng trai người Hà Lan này. Báo chí mệnh danh Van Basten là “Iceman” để nói về tính cách có vẻ lạnh lùng của anh cả trong và ngoài sân.

Ngay sau khi Marco hoàn toàn bình phục, Milan có một cuộc hành quân đầy khó khăn đến Naples để đối đầu với đội đầu bảng Napoli. Sau này, đây được xem là một trong những trận đấu quan trọng nhất trong lịch sử Milan. Khi đó, Rossoneri đang xếp thứ hai, thua  Napoli đúng 1 điểm. Đội bóng của Diego Maradona đang cực kì hưng phấn sau khi đánh bại Inter ở vòng trước. Maradona hùng hổ kêu gọi fan hâm mộ Napoli và các đồng đội rằng “Hãy biến Stadio San Paolo thành nghĩa địa của Milan”.

Virdis đưa Milan vượt lên dẫn trước ở phút 36, sau đó Maradona gỡ hòa với một cú sút phạt tuyệt đẹp. Các CĐV của Napoli đang cực kỳ phấn khích bởi họ chỉ cần 1 điểm trong trận đấu này là đủ để giành Scudetto năm ấy. Van Basten ra sân trong hiệp hai để thay cho Donadoni. Cùng với Virdis, anh liên tục đe dọa hàng phòng ngự của đội chủ nhà và cuối cùng ghi bàn thắng thứ 3 cho Milan, bàn thắng muộn của Careca không đủ để Napoli có thể ngăn cản đội bóng thành Milano ra về với 3 điểm.

Sau đó, Napoli thua liên tiếp 2 trận, còn Rossoneri thì băng băng về đích. Kết thúc mùa giải, Sacchi giành Scudetto ngay trong năm đầu tiên ở Milan.

(Tác giả: Matt Barker - Nam Khánh dịch)

     
   

 Bình Luận


Copyright © 2013-2014 ACMILAN.COM.VN