Vì sao tôi thích bóng đá Ý?

Ngày: 13/03/2014, 11:27 am | Lượt xem: 2452

Đẹp trai! - Luật bất thành văn của bóng đá Ý: Đẹp trai y như rằng có cơ hội. Nhưng trường hợp Ro vẩu thì khác. Khác không chỉ ở Ý mà toàn thế giới. Anh quá đặc dị. Đá bóng cực chất và cách sống cũng vậy. Có lẽ đó là một người mà không ai có thể ghét bỏ được. Ai biết đá bóng đều phải phục anh về nghề. Có những người mà tài năng, hay chuyên môn của họ vượt trội so với bình thường. Và chỉ có điều đó mới đánh đổ được những quan niệm cố hữu. Ro vẩu là một ví dụ như thế.

Thú thật việc đẹp trai như thành thương hiệu của bóng đá Ý. Như kiểu với Barca, bạn phải có một bộ mặt không người lớn thế nào đó vậy. Gương mặt Ý cũng giống như thời trang kiểu Pháp, nó như không thay đổi theo thời gian trong quan niệm của những ai đã biết đến. Ngày xem bóng đá Ý tất nhiên tôi chưa ý thức được điều này, nhưng dần dà nó hình thành ý thức trong tôi và quan niệm của tôi với những điều xung quanh. Tôi cũng nghĩ, các nàng xem đá bóng thì cũng chỉ chú ý đến các anh đẹp trai thôi. Còn tôi, cái ngày biết bóng đá Ý thì cũng là dạng mới nhớn. Ti toe xem và bình phẩm (chứ biết gì về chiến thuật mà bình luận?). Rồi mới đầu là nhìn mặt, phản ứng tự nhiên của mỗi người thôi. Sau đó ngắm các cầu thủ mỗi khi họ được chiếu trên tivi hay xem trên báo. Rồi thế quái nào bây giờ cách đá bóng ngoài đời cũng giống Ý: một sự không trẻ chút nào! hix Rồi đến trang phục và nhất là đầu tóc. Riêng cái khoản cuối là cả một rắc rối. Ở Việt Nam mà để tóc dài một tí với nam giới là không ổn. Tôi thích Paolo, nhưng chất tóc không giống anh, nên tức tiết, kệ cho nó mọc tự nhiên. Không đẹp nhưng khoái. 4 năm nay chả biết ra hiệu là gì. Tự ngẫm tự cắt.

Tất nhiên, ở đây, tớ cũng phải hỏi các nàng. Các nàng xem bóng đá thì: tôi buồn cười. Tất nhiên, không phải sự khinh thường tư duy chiến thuật trong đầu các nàng nhé. Mà đơn giản, họ bình luận câu đầu tiên theo tôi nhớ: Sao cái cáng lại phải khênh ra thế kia ah? [:)] Đến lúc này tôi cũng tự hỏi, không hiểu "thế kia" là thế nào?, nó phải thế như đơn giản phải thế: Ra sân thôi! Rồi các câu nàng bình luận: Sao tóc gì mà dài thế? Sao toàn đánh nhau? Sao và sao ...

Tôi nghĩ, bóng đá Ý với các nàng nó cuốn hút khác với chúng tôi. Họ chắc phải hiểu theo 1 cách nào đó rất... bí mật. Mà chắc cả đời tôi cũng chả tìm ra. Mà có tìm ra cũng chưa chắc hiểu được phân nửa [:)] . Chúc các cầu thủ Ý mãi đẹp zai! Đó là cho chị em thôi. Còn tôi, cần họ đá khỏe là quá ổn rồi. [:)]
...

Giờ khi xem bóng đá Ý, tôi muốn xem các đội bóng nhỏ. Chính các đội bóng nhỏ có những người mà tôi chưa biết. Và điều ấy cuốn hút tôi hơn. Đó là vấn đề con người. Còn những điều khác, thì tôi muốn ánh nắng trên các khán đài. Máy quay thì tất nhiên không thể cho chúng ta 1 cái nhìn như ý thích được. Dù vậy, tôi vẫn thích khung cảnh bóng đá Ý. Nó có gì đó khác. Một sự hoang dã như ở những nước đang phát triển dù họ có nền bóng đá hàng đầu thế giới. Điều lạ này trước nay tôi không để ý lắm, nhưng bây giờ tôi thấy họ dù cố gắng phá bỏ sự hoang dã (trong sân và trên khán đài) ấy đi, cũng chưa được. Nó tồn tại như cách người Ý ăn, nói và thời trang vậy: những quá pháo sáng; khói; những thanh niên cởi trần trùng trục thụi nhau bên cạnh những cô gái mà tôi chưa biết định nghĩa ra sao trong trường hợp này; rồi giọng bình luận viên tiếng bản địa (tôi biết đúng 3 từ tiếng Ý thôi) họ nói như thể những hòn bi ve cho vào lọ và xắc lên vậy; còn nhiều điều nữa. Chúng tạo nên 1 không khí. Một luồng không khí cuốn chúng ta lên. Nhiều lúc tôi thèm cái không khí bất thường và không hiểu nổi như thế, và chỉ thấy có bóng đá Ý hay ở vài nước khác (như Thổ Nhĩ Kỳ chẳng hạn) là làm tôi được thỏa mãn.

Bóng đá Ý bây giờ cũng khác, và khán đài cũng khác. Những sự vụ quá khích ít xảy ra hơn. Những quả pháo sáng ít lóe hơn. Tiếng nổ cũng thưa dần. Nhiều khi có cảm tưởng nó chỉ còn là những việc làm cố gắng của 1 nhúm cổ động viên không hợp thời. Lý do chắc là nhiều. Nhưng tôi nghĩ người ta không thể sống khác đi khi đối diện với tình yêu của mình. Việc làm ở những khán đài sau gôn chắc chắn cũng chưa thể mất đi nay mai được. Tôi sống chưa dài nhưng cũng có thể tin được rằng nó vẫn còn. Niềm vui khi xem bóng đá Ý chắc vẫn đeo đẳng tôi. Như 1 loài nhuyễn thể không có bao bề ngoài: dai dẳng hút chất cho chính mình mà tận hưởng cơn đau của kẻ bị săn.

(vetcon - Diễn đàn AC Milan Việt Nam)

     
   

 Bình Luận


Copyright © 2013-2014 ACMILAN.COM.VN