Carletto: Chuyện về miếng nạc lưng không biết hát

Ngày: 18/12/2013, 02:30 pm | Lượt xem: 1688

CHƯƠNG 1 - Chuyện về miếng nạc lưng không biết hát

Chỉ duy nhất 1 lần trong đời tôi thấy như mình cần đi khám bác sĩ tâm lý. Tôi đang nhìn vào Yuri Zhirkov, nhưng chỉ thấy ở đó 1 miếng thịt nạc lưng. Nướng hoàn hảo, thơm, ngon, hiếm có. Tôi nhìn vào mắt cậu ta và bất ngờ, tôi thấy đói. Điều thực ra chẳng có gì lạ. Thịt, cá, rượu đỏ, Coca Cola, xúc xích, chả cây, pho-mát muối cứng, 1 cây pho-mát xanh, cá và khoai tây chiên, bánh kếp, đồ uống tráng miệng, spaghetti, pesto, nước sốt Bologna, 1 miếng sườn, thịt bê hầm, antipasto, món khai vị, món tráng miệng, và thậm chí – chỉ lần này, tại thánh đường ẩm thực miền bắc Italia – cốc espresso của tôi như được làm từ hạt cà-phê trồng bằng cả núi phân bón theo cách riêng của người chủ vườn, tôi chỉ biết vậy.

Nói cách khác: tôi từng ngấu nghiến đủ mọi thứ trên đời, nhưng chưa bao giờ 1 cầu thủ làm cho tôi thấy đói. Cảm giác đó mãi về sau, rằng: tôi đã có 1 khẩu vị khác lạ. Hẳn đã có gì đó với chiếc nĩa đã bay vào mặt cậu ấy, theo 1 quỹ đạo mà, phải nói rằng, khá đẹp mắt. Không biết từ bàn tay ai, với 1 mục tiêu rõ ràng. Quỹ đạo hoàn hảo, âm thầm lao đi trong không khí, một UFO điển hình.

Chẳng có chiếc đĩa nào, con dao và thìa thì biến mất, nhưng nhà hàng vẫn còn đó cũng như các khách hàng: chúng tôi, đội bóng Chelsea. Tôi đã ở đó, 1 người quản lý bắt đầu có xu hướng tăng vòng bụng. Và các cầu thủ, thèm khát chiến thắng. Và anh ấy, tiền vệ người Nga đầy tài năng với chỉ 1 khuyết điểm: không biết hát. Cậu ấy chỉ gào rất to thôi.

Nhưng giờ cậu ấy sẽ phải hát. Thời khắc đã đến. Nếu bạn muốn tham gia đội bóng, kí hợp đồng thôi là không đủ. Còn thử thách khác nữa, và nó mới là khó nhất, trước cả khi con người ta biết thế nào là thương hại hay khoan dung. Cầu thủ mới sẽ phải trải qua 1 đêm karaoke, 1 nghi thức cổ truyền, lần này là ở 1 khách sạn tại Los Angeles trong tour đấu mùa hè 2009 tại Mỹ của chúng tôi. 

Đây là lần đầu tiên tôi ra đường từ khi rời A.C. Milan. Yuri bước lên sân khấu, rất gần Hollywood – tôi thì cố hình dung mình đang xem 1 màn nhảy ngựa hay cuốn phim kinh dị. Giống phim kinh dị hơn, sống lưng lạnh toát của tôi bảo vậy. Với các cầu thủ từ đội trẻ lên, thử thách là nhảy múa trước toàn bộ đồng đội mới, cả đội bóng, nguyên 1 lô khán giả đấy.

Cầu thủ hay nhân viên từ đội khác chuyển đến chỉ cần chọn 1 bài mà hú hét. Không có nhạc đệm, chẳng có gì ngoài 1 màn tra tấn cô độc. Ví dụ là tôi, ngay lập tức bị bắt hát 1 bài dân ca miền bắc Italia, bằng tiếng địa phương, bài tôi luôn thích:  La Società dei Magnaccioni của Lando Fiorini, như những bài ca bạn nghe tại những lễ hội nhỏ và cả làng say khướt. Nếu bạn không biết bài hát ấy, hãy thử nghe Elton John và tưởng tượng điều hoàn toàn ngược lại.

Tôi hát khá hay, chẳng cầu thủ nào huýt gió đuổi xuống. Có khi vì họ biết tôi có thể cho họ ngồi chơi dài cổ cả mùa bóng... Không, thực tế, thì họ reo hò khi tôi hát xong, và thực tế, thì có người túm lấy chiếc khăn trải bàn và vẫy ngược vẫy xuôi, hệt như vẫy banner. Họ khuất phục trước nghệ thuật đỉnh cao của tôi.

Với Zhirkov thì không như vậy, chuyên gia xoa bóp của đội giới thiệu cậu ấy: “Thưa quý ông quý bà, xin hãy yên lặng. Tôi hân hạnh giới thiệu 1 nghệ sĩ đến với chúng ta từ miền đông, anh ấy đến để phục vụ riêng chúng ta, hãy lắng tai nghe, và cảm nhận.” Những tiếng cười thầm bên dưới báo hiệu điều chẳng lành. Từ nước Nga, sự mãnh liệt...

Nạn nhân hiến tế được đưa lên giá treo, và tôi thấy trong mắt John Terry và Frank Lampard một nỗi kinh hoàng mờ mờ bước đến từ chân trời xa xăm. Cậu ấy chưa mở miệng họ đã cười. Ivanovic thúc đẩy cậu ấy – “Tới đi, Yuri!” – nhưng đó là kiểu đẩy người ta vào chỗ chết. Đồng đội đã lên gân cho cậu ấy vài ngày, rằng cậu ấy cần luyện tập cho khoảnh khắc này như đó là chung kết Champions League, rằng tương lai của cậu tại Chelsea sẽ phụ thuộc vào màn trình diễn tối nay. Chẳng phải đùa, mà đó là thông điệp truyền thống. Cậu ấy gồng lên như lúc tôi đi qua một nhà hàng Ý, và sự ngại ngùng hiển nhiên chẳng giúp được gì. Cậu ta đứng chênh vênh và bắt đầu hát.

Chúa Ơi! Tôi chưa từng nghe điều gì tệ thế. Thật là thảm họa, cậu ta không hát đúng note nào, không hề. Ngay tức thì, những mẩu bánh mì bay loạn xạ, tiếp đó là hoa quả - thức ăn trên người cậu ấy còn nhiều hơn trên bàn từ chiều đến giờ. Và đó là lúc tôi bắt đầu thích cậu ta. Đôi mắt đăm đăm nhìn về nơi xa lắm, cậu ta tiếp tục hát như một con mèo mắc nước, ré lên như heo, suốt gần 2 phút chẵn.

Ca từ cắt xén, nhạc điệu thảm thiết: ngài chủ tịch cũ ở A.C Milan của tôi, Silvio Berlusconi, sẽ mô tả nó như là: “Đương nhiên, một Cộng sản điển hình.” Dù vậy, toàn bộ quân đoàn Chelsea F.C. còn tệ hơn: họ để cậu ấy hát hết. Họ chẳng buồn thương hại, hay chen vào đám tạp âm kinh dị ấy, không chịu để cậu ấy ê chề trở lại ghế, hay lên giường ngủ mà chưa xong bữa tối. Và đoạn cuối mới là chốt, khi cậu ta đưa đồng đội vượt quá sức chịu đựng, có người đã phi cái nĩa diệu kì đó.

Tôi chằm chằm nhìn cái nĩa, đứng hình trong khoảng không. Nó thật đẹp. Nó vừa bay vừa xoay lượn, bất chấp định luật hấp dẫn, như một quả tên lửa chính xác. Một quả bom rất thông minh, có tai thẩm âm hoàn hảo. Khi đến cuối quỹ đạo, nó chậm lại và đổi hướng, như quả bóng ai đó đá đi với một lực xoáy xuống. Cái nĩa cũng biết ngượng.

Chính khoảnh khắc đó, sự tưởng tượng đến với tôi. Đối với thực phẩm và dụng cụ ăn, tâm trí tôi hướng thẳng đến dạ dày. Mối liên hệ hữu cơ và trực tiếp: nĩa = thịt. Tôi cười, và trong chốc lát trở thành người vui nhất phòng. Chắc chắn vui hơn Yuri, nạn nhân bị trói vào bài hét hoang dại của cậu ta. Čech lấy mũ đội lên để che tai. Malouda mới là cuồng nhất, huýt gió rồi tru hút rồi dậm chân ầm ầm như bị ma làm. Y chang rạp xiếc.

Tôi liếc xem trước mặt mình có cái mũi đỏ nào không, nhưng không – tối nay không có hề làm vui đâu nhóc. Zhirkov vẫn chưa hồi phục khỏi chấn thương. Nhưng nhờ những người như cậu ấy, như tôi, như những người khác, và như Bruno Demichelis (một thiên tài tâm lý học và một giọng nam cao trong vắt, đã hát Nessun Dorma tối kỉ niệm đó), chúng tôi trở thành đội đi vào lịch sử bóng đá Anh bằng cú đúp, cúp Premier League và cup FA – không quên trận ở Community Shield đầu mùa trước Manchester United.

Một thời gian dài, tôi nghĩ đó là chiếc cúp tôi thích nhất, vì nó trông giống chiếc đĩa ăn. Và trên đó ta đặt những thứ ưa thích: tôi nồng nhiệt cất nó đi, với sự khám phá về thế giới tôi chẳng biết gì. London, nước Anh, Chelsea, Abramovich, Stamford Bridge, the Blues, nữ hoàng. Một bước tiến trong đời tôi, một danh hiệu trên hành trình hào nhoáng tuyệt vời này. Nó bắt đầu bằng giọng ca kì quái của Yuri và kết thúc bằng Volare, bài thơ tuyệt hay được chuyển thể thành bài hát mà tôi đã ca cùng đội bóng trước hàng ngàn người tại Fulham Road, trên đỉnh chiếc bus 2 tầng khi chúng tôi thắng trận chung kết cúp FA trước Portsmouth tại Wembley. Chúng tôi biến một góc thành phố thành địa bàn riêng của mình. Bất khả xâm phạm.

Mọi chuyện rất tốt đẹp, dù có khởi đầu khó khăn. Tôi không thạo tiếng Anh, và câu lạc bộ gửi tôi đi học 1 khóa cấp tốc ở Hà Lan (bí mật; và đồng thời, họ gửi các lãnh đạo đi học tiếng Italia – tôi không rõ đó là sự tôn trọng hay là vì họ biết tôi là một sinh viên tồi). Một trong những lí do tôi vào được phòng thay đồ là nhờ vai trò thiết yếu của Ray Wilkins, cánh tay phải và cũng là người bạn, vì đối với việc thông dịch – rất nhiều người làm được – truyền tải cảm xúc là tài năng của một số ít người.

Ray nằm trong số đó, luôn thể hiện chất Chelsea trong huyết quản một cách lịch lãm. Anh ấy sống bằng 2 thứ tiếng, thực tốt cho tôi. Không có anh ta, chúng tôi chẳng đạt được chuyện gì, nhất là sẽ chẳng khởi đầu mùa bóng với tốc độ siêu hạng như vậy. Trận đấu đầu tiên và danh hiệu đầu tiên: đấu với Manchester United trên sân Community Shield, và chúng tôi đánh bại họ bằng loạt penalty: Ancelotti 1, Sir Alex 0.

Đây là lần đầu tiên tôi tới Wembley và đó là một trải nghiệm ấn tượng – có lẽ tôi tò mò hơn là ấn tượng, nhưng vẫn biết nó sẽ kết thúc ra sao. Chúng tôi luyện tập rất chăm chỉ và rất tốt để chấp nhận thua, tôi hoàn toàn không muốn tự làm khó mình trước những cầu thủ mới, họ cũng chẳng muốn thể hiện một màn trình diễn tệ trước huấn luyện viên mới đến từ Italia.

Trong phòng thay đồ, tôi nói với họ: “Chúng ta là những cầu thủ hàng đầu, nhưng ta chưa thấm nhuần điều đó. Ta phải tấn công, áp đặt lối chơi, gây ấn tượng bằng những gì mình làm. Hôm nay tôi sẽ hiểu ra nhiều điều.” Dù sao, có 1 điều tôi đã rõ từ nhiều tuần trước: John Terry là đội trưởng trong các đội trưởng, anh ta sinh ra với chiếc băng đội trưởng trên tay. Kể cả không có, dù anh ta có mang nó hay không, thì vẫn là như vậy. Cậu ấy khác biệt, luôn coi Chelsea là gia đình từ khi còn ở đội trẻ.

Chỉ nói một lời, và cả phòng thay đồ im phăng phắc. Vào giờ ăn trước tiên và rời đi trước tiên. Ngoài sân, anh ta là số 1 theo đúng nghĩa của nó. Anh ta sinh ra để trở thành một phần của đội bóng. Anh ta theo sát những người trẻ nhất trong đội trẻ, động viên, nắm rõ mọi con số, không sót điều gì (dù hay thua mấy trận bóng bàn trong phòng ăn – lúc đó thì coi chừng). Anh ta làm việc chăm chỉ gấp đôi người khác, và có trách nhiệm như một người quản lý doanh nghiệp, một người, một triết lí rằng phải thắng bằng mọi giá. Không có chỗ cho người thứ hai; chỉ có chúng tôi thôi.

Cho riêng chúng tôi, và cuối cùng chúng tôi lên nhận giải. Bước trên cầu thang từ sân bóng lên sân khấu là điều mà tôi chỉ thấy trên TV, và luôn thắc mắc người ta nghĩ gì trong giây phút đó. Tôi nhanh chóng nhận ra: “Mình phải giảm cân.” Chúa ơi, đúng, tôi phải giảm vài cân. Cứ như đang leo lên đỉnh Everest vậy, tôi phì phò, mất cả dáng, chẳng thở nổi. Nhưng lên tới đó, tôi hiểu ra: đó là bước chân lên thiên đường. Lên trời cao.

Chẳng phải ngẫu nhiên mà màu áo của chúng tôi như vậy. Khi người ta trao chiếc cúp – hay nói đúng hơn là cái đĩa – vào tay tôi, tôi giương cao nó với niềm tự hào vĩ đại. Quý giá, độc nhất, và sáng chói. Những giây phút diệu kì. Rồi 1 cảm giác bàng hoàng khó chịu chiếm lấy tôi trong khoảnh khắc; cứ khi nào thấy 1 chiếc đĩa trống trơn là tôi lại như vậy.  

(Laevitas dịch)
Bài đóng góp của độc giả
 

     
   

 Bình Luận


Copyright © 2013-2014 ACMILAN.COM.VN