Diễn Đàn Các chủ đề khác Tán Gẫu & Thư Giãn

Chém gió ngoài chủ đề, ca nhạc, phim ảnh, game, hẹn hò ...

Các điều hành viên: Filippo, kyoko21182

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 27 Tháng 1 2018, 13:33

Đến. Đứng đầu ngõ. Đợi. Nàng đi ra. Lên một xe khác. "...Em đi với bố nuôi...". Chắc Em nghĩ:

- Anh theo dõi Em: Đau lòng: Không. Khi yêu người ta không đặt người mình yêu vào tình huống khó xử. Theo dõi - là bị khó xử như vậy. : anh đến và đợi ngoài đường bởi, tối qua, Em không nói "Anh ơi mai trở Em về" như mọi khi, tối qua Em cũng không nói và tình cảm hai đứa, không tâm sự, không vui, không buồn, Em có những câu hỏi hỏi anh và anh lấp liếm cũng như dối với Em rằng "không (hôm qua anh không làm gì), tối qua anh ngủ sớm". Em ạ! Anh đợi, đợi, đợi tình cảm nơi Em vô vàn. Đợi sự quan tâm. Đợi câu thể hiện tình cảm. Đợi Em dành trọn vẹn cho anh từng khắc giây: bao lâu rồi anh chưa nói "nhớ" "thương" "yêu" Em (mặc dù hàng ngày hàng giờ trong khoảng thời gian gần đây, anh mong mình được nói câu ấy vô cùng), bao lâu rồi mình - ừ - 2 đứa chưa vui và cũng bao lâu rồi 2 đứa chưa cùng nói "nhớ a/e" với nhau, bao lâu rồi mình chưa nhìn thẳng vào mắt nhau, bao lâu rồi mình chưa cười với nhau trọn vẹn, bao lâu rồi mình chưa nắm tay nhau và ôm thật chặt (dù rằng chẳng bao giờ anh thỏa mãn)... Anh dõi theo Em - không phải theo dõi - Dõi theo hình bóng Em hàng ngày, dõi theo mọi cảm giác trong Em (mặc dù thời gian gần đây anh và Em chẳng nói chuyện với nhau như ngày trước nữa - anh đau!).. cũng như lúc này, Em onl mà anh chẳng dám nói gì nữa (thật sự, như hiện tại trong anh, mọi điều với Em anh không biết phải bắt đầu như thế nào, bởi anh đã bắt đầu bằng tình yêu, vậy bây giờ bắt đầu bằng điều gì đây khi tình yêu nơi Em mà anh hằng mong đang dần trôi qua anh, trôi qua bằng từng kí tự anh đang viết đây, anh phải lấy điều gì thay tình yêu để bắt đầu cuộc nói chuyện với Em, bắt đầu những câu hỏi han thường nhật với Em, bắt đầu được hướng về Em theo nghĩa "tình yêu" - dù nó đang ít ỏi vô cùng). Anh còn và sẽ còn dõi theo Em vô cùng, mãi, nhưng hiện tại anh đang đau và buồn và tiếc nuối mọi điều của chúng ta - Anh đang trống rỗng bởi trong anh đang không có tình Em.

- Em thương hại anh: Anh không cần sự thương hại. Ngoài tình yêu anh không cần bất cứ điều gì: tình thương, sự thương hại, quý, mến, tình cảm, trân trọng... tất cả anh không cần. Duy nhất anh cần là tình yêu. Duy nhất anh cần là Em và tình yêu nơi Em. Duy nhất và mãi mãi là như vậy: bây giờ, anh đang đối diện với sự mất Em đang trôi dần qua anh mà anh có cảm giác không cứu vãn được/ anh cầu mong đó không phải là sự thật: nhưng/: Em đang ra sao với anh? Anh đã có lần hỏi, trong Em như nào: Em nói anh quan trọng, rất quan trọng. Nhưng thật sự, những ngày tháng qua anh không cảm giác điều ấy trong Em: vấn đề không phải việc anh làm cho Em (bài tập, cuộc sống thường nhật...) mà tình cảm anh nhận được nơi Em ở mỗi ngày không có. Hơn nữa, Em còn dành cho Em với những sự quan tâm khác anh: những người khác. Em nói " anh nghen ít thôi "- nhưng thật sự, ghen - đối với anh chưa bao giờ là đối thủ (chỉ tình yêu đủ sức hạ gục anh) & anh có gì của Em đâu: những gì Em dành cho anh là quá ít ỏi so với ước mong trong anh. Anh chưa biết giải thích hay chấp nhận cách Em yêu như thế nào ngoài cách tự kỉ ám thị rằng: Em như vậy, cách của Em là thế, mình phải chịu. Nhưng. Nhưng. Những gì Em có với người khác khiến anh buồn. Rất buồn và thật sự, đã có lúc đau lòng. Anh phải nói gì với Em mỗi khi anh đối diện với nó: không, anh không biết nói gì cả, chỉ khi anh và Em hòa làm một bằng một chuyến đi của riêng Em nào đó thì anh mới bộc lộ bằng những câu hỏi theo cách khuyến khích trả lời mà giấu nhẹm sự ghen đi. Đã vài lần EM dính bẫy và anh nhận ra, anh chẳng là gì trong Em, hoặc, nếu có, như Em nói và đã có trong bản thân: "Em không thuộc về ai cả!".

- Em khinh thường anh nói "Sao" sau 3 tiếng mọi chuyện trôi qua: Có chăng Em như thế? Anh tự hỏi đấy. Có phải Em đang như vậy với anh. Anh lại quay về với lý do: trẻ. Em còn quá trẻ để ý thức và tiết chế hành động và cảm xúc của mình. Nhưng có đúng vậy không, anh chỉ biết: Em có những cảm xúc trùng với anh. Em có những câu hỏi của riêng mà anh nhận ra Em không thể không hiểu và ý thức được mọi điều Em làm.
Bây giờ, khi đang viết đến đây, anh nhớ lại "cuộc sáng nay": có phải người ấy Em dùng để thay thế anh. Có phải người ấy là người bình phong để Em dối anh, dối mọi người. Thật sự, như anh đã nói và tâm niệm: Không đáng đâu Em! Tình mình nó không có tội. Tình yêu của Em, con người Em, tình yêu hiện diện trong tâm hồn Em, tình anh... chúng không có tội phải chịu bất kỳ sự dối trá nào: hay chính xác hơn, nó chịu đựng được mọi sự thật có trên đời này. Em ơi! (đâu cần phải dối nhau, đâu cần phải giả vờ, đâu cần sĩ diện, đâu cần kiêu ngạo, đâu cần xã giao, đâu cần sự khéo léo, từng trải... hay bất cứ điều gì khác nữa).
Em ơi! Anh thương tình mình: Nó đã bắt đầu bằng một đốm lửa nhỏ. Rất nhỏ trong Em, trong anh. Ừ! Anh phải nói gì đây: Không thể nói gì. Không thể trách Em. Không thể cứ "ở trước Em" trong khi Em cần tự quyết, TỰ CÓ, TỰ NHIÊN, TỰ THUẦN, TỰ HIẾN DÂNG, TỰ VUI TỰ BUỒN CÓ ANH.

Anh muốn chấm dứt mọi lời viết của mình biết mấy. Anh vui với đời, vui với người, nhưng tại sao gặp Em anh lại buồn và viết những lời không đáng viết như này???

Em ơi!!!
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 27 Tháng 1 2018, 19:25

Những gì anh làm cho Em, Em nói Em không cần, kể cả việc anh mang cho Em món quà ấy. Món quà mà anh nghĩ Em cần nhất. Món quà mà hôm đi xa ấy Em đã nghẹn ngào sau lưng anh mà nói. Câu nói, cách nói của Em lúc ấy, đến bây giờ vẫn in đậm trong tâm trí anh: nó đang yêu, yêu thương, một tình thương vô vàn, một sự lo lắng tột cùng, một sự dồn nén hàng giờ ngày tháng năm của Em cho người ấy, một sự trân trọng tột cùng, và tất nhiên cả sự thừa nhận chính bản thân mình nữa. Vậy mà Em nói không cần ư? Không cần ư? Không cần ư?...

...

Bây giờ anh ngồi đây, sau buổi sáng, sau những gì chúng mình đã nói với nhau, sau những gì Em làm ngay trước mắt anh bằng một sự đoạn tuyệt thường có nơi Em, sau một sự kiên quyết đến mức kiêu ngạo (mà anh không biết nó xuất hiện lúc ấy để làm gì cho "tình yêu"?). Em bây giờ ở một nơi xa. Anh ở ngay con phố Em hàng ngày vẫn đi. Bàn chân Em anh sẽ dẫm lên, anh sẽ đi qua, anh sẽ đi qua hình bóng Em còn lại ở trên phố, anh có cảm giác mọi mét đường ở phố ấy đều có bóng dáng Em hiện diện, anh có cảm giác nhìn thấy tiếng cười của Em, anh cảm giác được mỗi khi anh nhiếc mắt nhìn anh chàng nào đó, anh cảm giác được sự tất tả khi Em vào lớp muộn khi Em bước trên độ vát của vỉa hè và mặt đường, anh cảm giác được cái nặng của túi xách Em đang cầm, anh thấy được từng vân tay Em lướt trên mặt điện thoại khi Em vừa đi vừa xem và check xem những tin nhắn những đoạn chat những hi vọng có anh/ không anh, anh thấy được ánh sáng mặt trời lúc chiều khi Em ngược chiều phố về nơi Em ở mà mặt Em rạng rỡ khi cảm nhận được ánh nắng ấy kèm theo gió của nó nữa... Anh muốn gọi Em! Muốn gọi tên Em! Muốn Em nghe thấy tiếng anh gọi! Muốn Em và chúng mình cùng vui như những ngày đầu!: anh đã sai ở khâu nào đó! - anh đã nói với Em như vậy và Em chẳng nói gì, cứ như thể "ừ, anh sai rồi! / Em mặc kệ" ^ Em tận hưởng sự sai ấy của anh. Hôm ấy trong căn phòng chỉ 2 đứa, Em mặc áo len vàng, một màu anh không ưng nhưng không hiểu sao anh muốn lấy màu vàng ấy vô cùng, ừ! Lúc ấy chúng mình cách nhau 1 khoảng trống vô tận. Anh cứ muốn gần Em mà không thể. Mọi điều anh làm đều vụng về, thừa thãi. Cảm giác mình thừa với một người nào đó thật tồi tệ. Làm sao anh lại sai được nhỉ, trong khi anh nghĩ, yêu nhau thương nhau là tất cả. Em cần điều gì? - Ôi! Câu hỏi đáng ra anh phải là người trả lời được và rõ nhất, nhanh nhất, vậy mà bây giờ anh không rõ nữa, không biết nói sao về điều "cần" nơi Em, không biết trả lời nó ra sao, như thế nào. Có phải Em khó hiểu như anh hay Em cần một điều gì đó rất thật mà anh chẳng thể nào với tới, hoặc Em có điều gì đó rồi mà anh đứng ngoài nó bởi nếu anh động vào thì mọi điều vỡ vụn hoặc đẩy điều đang có ấy về một phía nào đó xa anh để cho anh thành thừa thãi.

Em đang xa...

Em đang xa...

Em đang xa...

Xa anh đến khi nào hả Em?

Anh đã muốn viết thư gửi Em hàng ngày: nhưng hiện giờ anh thấy mình thật vô duyên nếu viết những bức thư anh đang mong ấy.
Anh đã muốn chúng mình trở về những ngày đầu và thậm chí còn hơn thế nhưng...
Em... Em của anh. Anh đã mất Em ư? Anh đã mất Em? Chính anh làm mất Em hay anh sai ở điều nào đó khi anh bước đến "tình Em"? (... Chúng mình yêu nhau Em nhé! Chúng mình có nhau Em nhé! Chúng mình chung vui với mọi điều mà cuộc sống đang hiện diện nhé? Chúng mình không khi nào giận hờn xa cách khó chịu chấp nhận lạnh lùng... với nhau nhé? Chúng mình không khi nào có kỉ niệm, không khi nào có qúa khứ, không khi nào có tương lai, không có viễn cảnh, không có lo lắng về bước đường sắp tới... chúng mình chỉ có hiện tại thôi Em nhé? . ... Đồng ý đi Em!)

Anh đang viết gì anh cũng chẳng rõ. Hiện tại anh luống cuống. Anh chỉ có một mình và không Em. Anh sợ hãi. Thực sự sợ. Sợ mất Em. Sợ Em đang (với) ai đó, cho dù, đó là bất cứ điều gì. Gía mà chúng mình thuộc về nhau rồi sau đó mới thuộc về các điều khác trong cuộc sống đang có này thì hay biết mấy. <3
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 27 Tháng 1 2018, 19:36

Anh không dám đối diện với Em nữa, bởi, sau lúc đối diện ấy là chúng mình lại xa nhau, mà anh muốn chúng mình gắn chặt với nhau từng nấc thời gian (... ngay cả qua phương tiện điện tử bất kỳ cũng vậy, anh không dám đối diện với Em nữa, sợ, sợ, hiện tại anh rất sợ phải mất Em, thà anh cứ không đối diện sau một lần đối diện cuối cùng còn hơn thêm một lần đối diện nữa rồi hai đứa xa nhau, / mà không biết sẽ xa nhau vĩnh viễn hay không? > sợ lắm xa nhau vĩnh viễn, thà cứ giết anh từ từ bằng khoảng thời gian đã có + khoảng thời gian hiện diện không nhau = hi vọng của riêng anh, còn hơn!).

Ngàn lần anh muốn đối diện với Em nữa, nữa, mãi... nhưng là yêu thương, thương yêu, thân thuộc gần gụi chứ không trong nơm nớp lo sợ như này. Anh sẽ đợi ư. Chờ đợi ư. Chờ đợi điều ấy ư. Chờ đợi mọi điều nghịch kia tan biến trong Em. Ôi! Nếu được thế thì anh hạnh phúc nhất trần đời. Nhưng điều ấy, bây giờ, anh đồ rằng rất khó: bởi nó cần sự tự nguyện của Em. Mà điều ấy là tự nhiên hối thúc trong Em. Anh thì không đo lường được nó. Trong Em nó đang như nào? Nó có hiện diện hình bóng anh, sức nặng tình anh dành Em, hay nó đang dồn nén ở nơi nào đó xa xôi, xa tình mình, xa sự kết thúc bằng "lứa đôi" mà anh đang hằng mong?
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 27 Tháng 1 2018, 22:07

Trách Em ư! Anh biết nói sao khi trong anh chỉ có yêu thương. Chúng mình chưa trọn vẹn với nhau anh nào dám trách Em. Bây giờ anh vẫn đợi chờ đến ngày ấy, ngày chúng mình viên mãn với nhau. Chúng mình bình thường thôi đã phải vượt qua rào cản đến mức tuyệt vọng rồi, anh chẳng dám đặt lên Em thêm một gánh nặng nào nữa, dù nhỏ nhoi. Anh chỉ sợ bây giờ, lúc này, Em cô đơn (như anh). Em có cảm giác cô đơn. Nỗi buồn nào đang xâm chiếm Em, dù nó là gì, anh đều không chấp nhận, không bằng lòng. Gía mà chúng mình tách biệt nhau Em nhỉ? Chẳng có "khái niệm gần gụi" nào như đang có, có phải "Còn gì bằng..." (như Em nói) không. Có phải vì lý do này mà Em cứ cách xa anh. Em cứ chọn một cách ứng xử nào đó với anh, để giữ cho hai đứa được an toàn: cũng như anh, anh muốn giữ Em ở khoảng cách an toàn nào đó. Chúng mình có giống nhau ở điểm này không Em?!, nếu đúng, anh thật hạnh phúc, nhưng: anh muốn chúng mình giữ cho nhau ở một khía cạnh nào đó, có lẽ, khác Em. Em có biết điều này. Em có hiểu nó. Em có sẵn sàng ngả theo anh, dịu dàng như mùa thu trong câu hát nào đó đang vang lên trong anh. Chúng mình trao đổi với nhau quá ít. Những gì trong sâu thẳm tâm tình của nhau, chúng mình chưa chạm tới. Còn bao điều mình chưa nói với nhau. Nhưng anh khác Em, anh đã sẵn sàng còn Em thì không. Em tự giữ cho mình ở một nơi nào đó, dù có anh hiện diện, vẫn xa xôi và biệt lập với anh.

[có điều này: anh cảm giác, Em đối xử với anh như hầu hết những người khác đến với Em: thật tệ nếu đúng như vậy. Cái anh thấy tệ không phải anh như người khác trong Em, mà cách Em làm, cách Em đang làm với anh (với người khác nữa). Em đang làm những gì theo một cách cũng điên rồ đấy, nhưng EM có lường hết tác hại nó gây ra. Thật sự, nếu EM đang đúng như anh nghĩ, anh thật sự không dám đối diện với Em nữa. Thật sự là vậy. Nếu đúng thế thì anh phải yêu Em thế nào đây?!: yêu nhất mực ư? hay cứ phải yêu, yêu nữa, nhiều nữa, bởi (có khi) Em cũng tham lam như anh, hay sẽ hùa theo Em và trả giá bằng tất cả những gì anh có (với cái quý nhất là thời gian) hả Em? / anh đang bối rối và mệt. Thật sự mệt. Gía mà chúng mình đang không như hiện: những trò cút bắt không đáng/ thì anh không bị mệt. Ừ! Anh nhớ, mấy hôm trước Em cũng than mệt. Có phải vì Em đang đi trên dây nên Em mệt. Nếu thế thì không đáng đâu Em. Nếu đúng thế thì thật tệ Em ạ! Em đang sai nhiều lắm, có biết không Em. Anh sợ hơn nữa, Em - giống cái, thấy sai nhưng vẫn cứ làm chỉ để thỏa mãn cái tôi cá nhân. Nếu thế Em đặt anh vào thế phải chấp nhận mọi điều. Ừ! Anh đây Em. Anh đang chấp nhận mọi điều từ Em đây/ Nhưng/ Nhưng/ Sau đó thì sao: anh đã hỏi Em: Em làm thế để làm gì? Làm gì phải có mục đích chứ? Em lúc ấy không trả lời anh mà thay vào đó là 1 icon cười: anh biết, đằng sau nụ cười ấy là EM THÍCH, KỆ EM, KỆ ANH - của Em. Anh chẳng còn time, hoặc anh đang thật sự tiếc thời gian này của mình: dốc hết mọi điều chỉ để dành cho Em trong từng giây phút của cuộc sống/ vì thế, anh sợ chúng mình đang phí thời gian: nhưng thật tệ: Em lại có nhiều thời gian hơn anh (cả đời và cuộc sống tương lai): có phải vì thế mà Em đang hoang phí: hoang phí bằng cuộc sống thường ngày, hoang phí bằng những tổn thương anh, hoang phí cả chính cảm xúc Em, hoang phí với kỉ niệm chúng mình, hoang phí với những điều chưa có với tình yêu...]

{ khi viết những dòng này anh vẫn dõi Em theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng: Em đang làm gì? Có chờ đợi anh: Em ạ! Anh hoang mang. Anh không biết chính mình đang như nào nữa. Hoặc thậm chí, anh còn chẳng muốn biết anh đang như nào - anh mệt vì nghĩ về Em quá nhiều, vì dành cho Em quá nhiều cảm xúc, cuộc đời, cuộc sống, con người và hành động: GÍA MÀ EM MỞ LÒNG ra một chút với anh thì có lẽ chúng mình đã khác:
có lẽ anh không phải là sự lựa chọn của Em}

____________ Thế là chúng mình cứ im lặng với nhau từ chiều mặc dù biết người kia đang hiện diện: có lẽ, giống như cuối ngày hôm qua, Em nhắn tin và hỏi anh một điều nào cho giống sự quan tâm trọn vẹn cho vừa khít kết thúc một ngày?




"...
Tiếc mình không đi hết
Những buồn vui trong Em"

"...
Những con chim ngờ nghệch tuổi thơ
Trong chiếc bẫy thời gian đã chết
Hàng rào mát với quả chuông sùng tín
Đã tan thành cát bụi dưới lòng sông"

"... Những lời của Vũ anh muốn mang ra để nói với Em, nói với riêng mình cho với bớt EM TRONG ANH. Ôi! Sao lúc nào anh cũng có cảm giác mình tồn tại thật vô nghĩa - hả Em?
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 28 Tháng 1 2018, 22:15

Anh nhớ Em. Nhớ Em lắm. Em có biết!

Anh không biết trong Em anh là gì nữa. Mỗi khi nghĩ đến điều ấy anh có cảm giác trống rỗng. Như thể chiều nay, trước hồ Tây sóng cả khi thời tiết mưa phùn và nhiệt độ lạnh, anh cứ muốn cảm giác ấy xâm chiếm mình, để mình biết mình còn tồn tại. Bây giờ năm 2018, cách đây khoảng 10 năm anh cũng có cảm giác thế này: Trần Huyền đi đến một ngôi trường mới, mối tình của anh đi vào dĩ vãng theo một cách nhẹ nhàng và gần như anh không cảm giác hoặc biết nó vì sao mất, mất như thế nào, từ lúc nào, khung cảnh mất ra sao. Thời tiết cũng lạnh như thế này. Rồi mùa hè và những cơn mưa. Những năm ấy anh cứ mặc kệ mà cho mình trầm trên những con phố: lúc đi chơi, lúc công việc, lúc buồn và lang thang... đi với điều gì anh đến để mình với gió, nắng và mưa. Làm sao và có gì có thể lạnh hơn cái lạnh tận trong tâm. Kết quả những tháng ngày ấy anh bị viêm xoang và giờ nó vẫn còn. Cộng thêm với cái đau đầu. Bệnh đau đầu anh tự điểu chỉnh và khỏi được nhưng viêm xoang, anh không biết vì sao nó dai dẳng thế: như thể cô đơn đồng nghĩa với viêm xoang vậy: và thời gian vừa rồi có Em, dù theo nghĩa nào thì anh cũng hết bệnh: ấy vậy, hôm qua, viêm xoang lại tái phát, chính thức là sáng nay: sau "cuộc sáng hôm qua".

Gương mặt hồ Tây hôm nay đục, lổn nhổn những con sóng, bầu trời mù mịt, nếu giờ mà ra chắc chỉ có mù và sương: Những con sóng đập vào bờ làm anh liên tưởng đến biển: ừ! anh khát khao ở bên biển, sự ào ạt của nó, cái dữ dội có thể tàn phá mọi điều mà con người tạo lên sau một năm làm ăn có thể bay trong chốc lát, vị mặn mòi của nó, những cánh lá kim ở những cây phù hợp cho những cơn gió và sóng được trồng ven biển, rồi cả những phiến đá có gắn chặt những mảnh hà sắc chọn mà có lần do anh hào hứng quả mà ép một người đi chân chần trên đó một chút, và độ dốc của bờ sau khi con sóng ấn vào bờ rồi bật ra... tất cả về biển anh đều nhớ và khao khát có nó trong mình. Anh tự nhủ, nếu Hà Nội không có hồ Tây thì không biết nỗi nhớ biển của anh làm sao bù đắp được: và, chiều nay anh muốn bơi. Muốn trầm mình vào làn nước ấy, cái lạnh ấy, để biết mình còn tồn tại...

Anh tồn tại để làm gì?
Ăn uống và sống, để làm gì?
Anh không muốn ngủ: có chăng, những cái chợp mắt của một ngày dài và mỗi khi tỉnh dậy nó đều dấy anh một tiếc nuối khôn nguôi: anh bỏ lỡ điều gì từ Em không?! Gía mà anh không phải ngủ, không phải chợp mắt: ừ! anh đã kéo cái thức dài ra bằng cách dồn mọi việc làm ban ngày vào ban đêm: đêm: Hà Nội rộng và vắng lắm. Những cơn gió lẻ hay gió chùm đều thông thống như nhau (mùa này!). Những cung đường cũng đều như nhau. Và mặt đường cũng xám đen giống nhau. Anh đi trên những cung đường ấy, mặc cho người chủ bảo: sao mày lấy rẻ thế? Ừ! Anh chỉ lấy cho đủ sự tồn tại của anh, đủ để anh có thể type những dòng này cho Em, đủ để nếu có thể anh có thể kết thúc bất cứ lúc nào (cả cv + cuộc đời anh) để anh chả phải nghĩ gì sau một cái quay lưng: anh biết họ thắc mắc, và anh nghĩ họ chỉ thắc mắc thế thôi, rồi mọi điều sẽ trôi đi như một cái chớp mắt: anh chẳng là gì dù có đặc biệt đến đâu. Có hề gì! Điều anh cần là Em (Em cần gì ở anh, Em ơi!). Riêng Em và duy nhất. Gía mà anh có thể biết mình tồn tại vì Em, thì hay biết mấy...












" ______
Rốt cuộc thì, nếu thấy được những con chim hót báo dối rằng mùa xuân đã về, những con chó nhìn ánh trăng sủa dối rằng kẻ trộm tới... thì em sẽ không sao" - GIÓ LẺ



<3
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 28 Tháng 1 2018, 22:28

"...









Xanh trên đời chốc lát
Mà tình cờ gặp nhau
Vừa ngắn ngủi vừa dài lâu
Lúc tan xuống lại mỗi người mỗi ngả









..."
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 29 Tháng 1 2018, 22:38

Hình ảnh













/ \***

Bắt đầu một hành trình mới: mặc dù Em vẫn "bình thường" với mình: nhưng bình thường như thế để làm gì: mình đâu chấp nhận như thế: bởi: tất cả đều là sự lửng lơ mà mình thì không thể lửng lơ vậy. [/ đã một khoảng thời gian từ tối tới lúc này trôi đi và chúng ta vẫn xa nhau: Có lẽ, Em quyết dễ hơn anh; bề ngoài anh cứng rắn nhưng thật sự anh chưa khi nào muốn quyết một bề như này Em ạ!: anh vẫn mong chúng mình bên nhau: hàng ngày mỗi khi đến với trang này anh đều nghe những bài để nhớ Em - rất tiếc, đó lại là những bài buồn: không hiểu sao anh và Em - chúng mình, lại buồn như thế: tất cả có "đáng" không? / Ừ! Những câu hỏi (?) bây giờ anh không dám hỏi Em nữa, bởi anh biết, không khi nào anh muốn đặt Em vào "sự lựa chọn": đã có người nói rằng "giá mà tôi không phải lựa chọn thì tốt biết bao" - vì câu nói này mà anh thật sự chưa khi nào muốn Em phải "lựa chọn" - trước anh - , anh muốn dành cho Em những gì nhẹ nhàng và tự nhiên nhất: anh biết đó là con người Em (mặc dù: có điều: Em cũng khá phức tạp: có những bước đi cho riêng mình mà anh - một người ngoài Em - vừa chấp nhận, vừa khó hiểu, vừa hiểu và ghen tuông và giận giữ nữa). Hơn hết anh muốn Em nhẹ nhàng: nụ cười Em là điều khiến anh có thể làm tất cả để đổi lấy. Thà anh chịu một mình mọi điều còn hơn để Em không có nụ cười ấy: ngay cả nếu nụ cười ấy không thật.





"...
Bao giấc mộng gió lùa vào dĩ vãng
Chỉ thổi bùng nỗi nhớ về Em
Bao lưỡi lê đỏ sẫm máu hoàng hôn
Tường gạch đỏ, những tờ lịch nát
Tôi bôi xóa rất nhiều thề ước đẹp
Riêng với Em tôi chẳng phản bao giờ
..."
__________________________________________cho riêng:
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 30 Tháng 1 2018, 22:46

Không ai biết. Không ai hay. Cộng áp lực cuộc sống. Những nỗi buồn cuộc sống thường nhật. Nỗi nhớ Em. Những kỉ niệm day dứt cứ xuất hiện, ùa về và nhói lên. Niềm đau trong tim khi nghĩ Em sẽ xa mình. Mong có Em. Sự mong ngóng lời hồi đáp (mà chưa biết khi nào có gặp, gặp rồi thì sao hay sẽ là sự đoạn tuyệt vĩnh viễn). Nỗi sợ khi phải đối mặt với sự thật mất mãi mãi tình yêu ấy. Nỗi sợ khi đối diện cuộc đời mà không có tình yêu ấy. Nỗi sợ khi Em quay lại và nói thẳng với mình: Mình chia tay anh nhé. Anh cứ thế đi, chẳng sao, thoải mái đi, có sao đâu, đã từng rồi mà. Nụ cười tươi rói của Em kèm một cái ngoảnh lưng đắng ngắt. Ừ! Cả sự im lặng đang có: cứ im lặng, im lặng và mọi điều sẽ trôi vào dĩ vàng bằng: 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày, buổi trưa, buổi tối, đêm, ngày hôm sau, 1 tuần... sang tuần thứ 2, thứ 3 (thì sao?), sẽ thành 1 tháng ư?, rồi những tháng sẽ tự động được ghép thành: ôi! Thế thì chắc chắn chẳng còn cơ cứu vãn. Và 1 năm. 2 năm. 3 năm. 5 năm. 8 năm. Và ngoảnh lại, gặp lại chăng - có lẽ, Em đã là của người khác bằng một đám cưới hạnh phúc - hạnh phúc thật như thể mình chưa khi nào là hạnh phúc: chưa khi nào có con đường ngày ấy, ngã ba đông xe cộ qua lại, vỉa hè hai đứa đã đi, vạt nắng và thân cây xà cừ to, rồi những cuộc điện thoại qua lại, những tin nhắn đã có: Mai đón Em về nhé, Toi di choi di, Alo, icon, Em không thích ăn cái này/ cho anh, Không - Em không thích cái đó, im lặng, tóc bay, Anh biết tết tóc không - đây, vắt từ bên này sang bên này, thương mà thế ư! mà để Em giờ này còn ngồi đây chưa được ngủ?, ô!, lavender - Em có một dầu gội đầu mùi này, Kẹo dẻo hả anh?, Bỏ ra!, Ừ! Rảnh thì nghe đi - Em mới copy, Em đi tắm đây, Có thể nói hiện tại anh là người quan trọng chắc chỉ sau bố mẹ thôi, R đọc trộm tin nhắn của Em, Em sẽ không lấy chồng, ...những câu chuyện Nàng thao thao tối hôm "trăng rằm của Nàng" - bên Hồ, mắt đỏ hoe của Nàng sau khi nói về người ấy, Nàng khóc bên bãi tha ma hôm rét ấy, Sợ r, Em đi với bố nuôi... - anh làm việc của mình đi - Ok!!!, Em ya... - Em nho anh - rat yeu - khong muon anh xa - khong muon anh im lang - muon om anh luk nay... Còn không nếu sau đây một thời gian: có thể Em đã ngồi sau xe người khác, đã nói những câu nói mang hàm nghĩa YÊU với ai đó, sau khi Em đi ăn, sau khi Em vui, sau khi Em cười, sau khi Em quên anh, sau khi Em đi qua tán xà cừ nào đó, sau khi Em gọi điện một cuộc đầy yêu thường và háo hức, sau khi Em cưới - một đám cưới: mà tất cả chỉ là - một đám cưới Em đang có - váy cưới, những âm thanh của đám cưới, những mùi của đám cưới: mùi mỹ phẩm, mùi hoa, mùi cỗ, mùi thức ăn nói chung, mùi và ánh sáng: ánh sáng của một đám cưới: những cái áo trắng, những nụ cười của khách con trai, nụ cười của khách con gái, của bà nội Em, của mẹ, của chị, của cái R, của bạn thân, của người cũ yêu Em, của màu đỏ phông nền đám cưới, màu đỏ của những cái thiệp, lời chúc kèm nụ cười trong một đám cưới - Hạnh phúc nhé! và một cái bắt tay, cái tay chú rể hôm ấy ngang hông eo Em, Em cười và nhận tất cả bằng cái tay đeo găng dành cho cô dâu, bó hoa cô dâu bé xíu xinh xắn trong tay cầm - nó có dải lụa mỏng thắt nơ, Em uống một chút rượu (phải chăng) với bạn cũ - với những cô gái và bạn gái chúc Em hạnh phúc - và - vỗ tay, ...

- có anh không: nếu ta quay ngược tất cả, lộn trái, lặng một chút, đợi mọi thứ hiện lên, quên lãng và nhớ dai dẳng :- có anh không - 2 CON CÁ
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 31 Tháng 1 2018, 21:34

3h chiều:

Thịt đỏ:
Hôm nay muốn thử sự khác biệt. Rẽ vào và ăn. Nhai rất nhanh trả tiền rồi đi: Cảm giác yêu nồng nhiệt khá giống cảm giác say đòn, giết chóc, hoặc có gì đó giống một kẻ tâm thần phân liệt trong Sự im lặng bầy cừu: cái vợt muỗi hay dùng, mùa hè, vợt những con muỗi: chúng chết kêu lép bép sau những cái tách tách: mới đầu 1 con: sung sướng, sau 1 con tiếp: thích thú: sau tay nhanh hơn, từng con từng con và nhiều con nằm xuống (cảm giác đập muỗi khi chúng phụt máu từ cái bụng béo ra cũng vậy - những ngày của năm... tháng... nó không nhớ - đã làm như thế: cứ để người trần chân chần cho muỗi đốt và đập - còn nhớ, bàn tay đỏ nhoe nhoét máu tươi: - Tất cả tựu chung một cảm giác: trả thù, thỏa mãn sự giết chóc vừa có, trả thù cho đau đớn đã có đã phải chịu, càng chấm dứt nguồn sống của sinh vật càng thích - như một cơn mê, một sự cuồng nhiệt, một cơn say máu say đòn của những võ sĩ trên võ đài, của những vị tướng mà người ta nói là tài giỏi vì giết được nhiều quân địch, giết được nhiều sinh mạng, nhiều người - cũng như những người làm CÁCH MẠNG mà lịch sử ghi Hanibal, Tần Thủy Hoàng, hoặc cả những kẻ mà người đời gán tên - Hitle, Pôn Pốt - rồi những bọn tâm thần phân liệt trong những giai thoại, trong những cuộc điều tra, trong hồ sơ kẻ tử tù: chúng giết sinh vật theo nhiều cách nhưng đều giết hoặc thành quả - là được nhiều sinh vật làm sao đó, theo cách nào đó, như đúng í muốn của - cảm giác thỏa mãn con muỗi chết, cơn sung sướng khi lưỡi dao tái hiện được cảm giác sâu thẳm bên trong kẻ thủ ác bằng hình ảnh trực diện: cơn khát tanh lợm được mùi thơm có tên THỎA MÃN che khuất hết - chỉ còn lại duy nhất cái men mê man trên đầu ngón tay, trong vằn mắt, góc khuất ở não bộ đầy khó hiểu bởi sự ghê tởm nào đó của kẻ không làm khi thấy: cứ thế cứ thế - và nó hôm nay định làm một việc trái ngược các dòng đã viết ở trên bằng một sự đối mặt khác biệt - thịt đỏ với tình yêu: tất nhiên không bằng cách như trên nhưng cũng chả khác là bao: nhảy số bằng một giọng khác: như nhắn tin một giọng điêu khác - cảm giác vui vẻ chắc là dễ nhất. - = + nhưng: đến ngã nó rẽ, sau lần quay tay lái, nó biết, nó vẫn ngấm ngầm ủ mưu, nhưng nó cũng biết - rất có thể nó sẽ không còn khát "thịt đỏ" nữa:

- đơn của anh hết bảy nhăm nghìn ạ!

:

:

: 4h chiều cùng nhịp

lên Đinh:

- Chị cho em một cốc cacao nóng! : - ______________ nó vẫn ủ mưu và thực hiện triệt để, bằng cách gọi ấy: thức uống chưa khi nào nó gọi - nó cần một động lực -: và:
Chị chủ tròn mắt, ngẩng đầu nhìn nó, mỉm cười:
- Không đen đá không đường nữa à?
___________________________________cú giật thột trong người nó trỗi dậy: lôi nó tuột về trước 3h chiều cùng nhịp: ---------------- không thịt đỏ
Nó giơ nhẹ tay lên ra hiệu, khi chị chủ đang bận nhận order 1 Khách khác # # # : : : : : : : :
- Thế Chị cho em đen đá không đường: _____________________________ CHỊ CHỦ mỉm cười + nó ngoảnh lưng về chỗ ghế ngồi phịch xuống: (ngoài kia, dòng người đang đi, nó biết, nó biết, nó biết, ngoài kia dòng người đang đi________________ đó là 1 khoảng trống của khung cửa sổ nơi nó nhấc mắt lên là gặp________ chỗ trống nó thuộc về ______ ĐANG TUYỆT VỌNG!)
- Đánh tháo nhanh thế: chị chủ nói
- Nó mỉm cười không nói.

[ nó định nói, sau khi tính tiền với chị chủ, thế này:

: đen đá không đường để dành cho nỗi buồn khi em lên đây thôi! hôm nay em muốn khác đi. nhưng chị nói thói quen cũ và chạm vào nỗi buồn của em, em không khác được, vậy nên vẫn đen đá không đường, và, và, và,... chắc chắn nói xong nó sẽ kèm một nụ cười

____________ nhưng nó không nói ? (sau 3 tiếng ngồi đứng lên tính tiền ra về: chỉ kèm một câu lí nhí: em xin! ^ mà nó chả biết chị ấy có nghe thấy không: chỉ biết: nó không nhìn vào mắt chị - BỞI NÓ BIẾT CHỊ NHÌN VÀO MẮT NÓ KHI TRẢ LẠI TIỀN THỪA:








nó ngoảnh lưng và đi xuống cầu thang















]








Nếu anh đối diện Em bằng một cách sống hoàn toàn khác Em sẽ theo:









ANH -







- vì trái tim là nơi rựa lửa






_______________________lời một nhân vật
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 31 Tháng 1 2018, 21:56

*




_______ /biếc/ ngoảnh/ xanh dương/ ngược/ ĐEN/ nụ cười của Nàng/ tôn chỉ/ trái tim/ trái tim đỏ/ xã hội/ câu trả lời/ kết quả kết cục/ cười khẩy/ mong/ ước/ còn nữa...:
Danh bạ điện thoại chỉ có người công việc
Danh bạ điện thoại chỉ có người thân gia đình
Danh bạ điện thoại có người bạn thì có 2 lý do để có mặt: công việc + nam giới làm việc cùng
Danh bạ điện thoại có người bạn là nữ giới sẽ có lý do để hiện diện: công việc và hiếm khi liên lạc: luôn trong tình trang delete: hiện tại bằng tuổi, hơn tuổi là 3 người.
3 người nữ trong danh bạ: đang muốn delete
3 người nữ trong danh bạ: 1 năm rồi chưa nói chuyện
3 người nữ ấy sẽ không còn nếu bỏ số điện thoại đang dùng
3 người nữ ấy sẽ là con số 0: chấp nhận từ bỏ cơ hội trong công việc khi hợp tác với họ.
Chỉ nghe điện thoại của gia đình
Chỉ nghe điện thoại số có trong danh bạ
Mắt luôn nhìn thẳng
Tiếp xúc nữ giới nếu có: chỉ công việc, công việc, công việc, công việc
Tin nhắn nữ giới đến: không trả lời - con số không tròn
Tin nhắn người cũ, người yêu cũ, nữ giới cũ: con số 0 tròn
Không zalo
Zalo chỉ dùng lại nếu có Nàng: bởi: khi lập zalo chỉ có Nàng trong danh bạ
Đã vô hiệu hóa tài khoản zalo
Nếu lấy lại tài khoản zalo: lấy lại được. Và. Nếu có lấy lại dùng lại được thì chỉ có NÀNG, cho Nàng, duy nhất Nàng
Facebook đang muốn vô hiệu hóa tài khoản
Facebook muốn xóa tất cả bạn dù chỉ 15 người cả nam và nữ: NỮ ngày trước có tâm để ý tán nhưng hiện tại không và có người cả năm không nói chuyện [chỉ duy nhất một người nói chuyện gần đây: cuộc nói chuyện chỉ có 1 dòng bằng 1 icon :) cười )
Chỉ giữ facebook nếu còn chờ đợi Nàng nhắn tin:
- sợ Nàng yêu mình. Nàng yêu mình thì sao. Nàng yêu mình thì sao. NÀNG YÊU MÌNH THÌ SAO?!

Chưa biết những tháng ngày sắp tới sống thế nào khi THIẾU TÌNH YÊU NÀNG
Chưa biết những tháng ngày tới hàng ngày CẢM XÚC TA sẽ như thế nào khi NÀNG KHÔNG YÊU TA
Chưa biết những ngày tháng tới TRONG TA Nàng, nếu, nếu Nàng Không Có Ta... thì sao: chưa có cách sống
... tất cả đang là một dấu hỏi to.

[ lienxo: ... Em buồn!
không trả lời được 1 ngày:
- xin lỗi. tôi im lặng bởi tôi không muốn nói điều gì khác ngoài tình yêu của tôi với cô ấy
- buồn ư: tôi biết. tôi chỉ có thể biết. tôi chỉ có thể biết. tôi chỉ có thể biết. tôi chỉ có thể biết.
1 2 ngày đã trôi qua
] lienxo hay ai: đừng liên lạc với tôi nữa, tôi không muốn giữa các người tôi có từ vô ích < NHÂN TỪ]
_______________________________________________________________________________________________( bởi trái tim là nơi rực lửa - BỆNH NHÂN NGƯỜI ANH }
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
ACMVN Fan
 
Bài viết: 498
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,175.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Tán Gẫu & Thư Giãn

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Bing [Bot]1 khách


cron