Diễn Đàn Các chủ đề khác Tán Gẫu & Thư Giãn

Chém gió ngoài chủ đề, ca nhạc, phim ảnh, game, hẹn hò ...

Các điều hành viên: Filippo, kyoko21182

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 28 Tháng 2 2018, 23:50

Hình ảnh

Gattuso và con đĩ ACMilan - ngày này giờ này tao đọc tin mày. Con đĩ - Mày khá lắm. Mày cứ thế đi. Tao chỉ cần Mày như thế. Như tao, chả cần hoa mĩ làm gì. Mày cứ phô cái mông cái ngực cái hông của Mày ra cho thiên hạ đi. Ừ, phô ra cho cả cái bọn hiếp Mày xong rồi vứt mày bên vệ đường như trong thời gian này ấy. Chúng nó phè phỡn rồi chúng hả hê quay mặt đi. Cứ như thể Mày chả tồn tại trên thế giới. Cứ như thể Mày chưa làm chúng sướng bản thân chúng nó khi chúng lên cơn khoái cảm vậy. Mà rõ là chúng nó có sướng chứ. Chúng nó tung hê. Chúng nó rên rỉ. Chúng nó cầu xin Mày ưỡn mông khoe ngực ở cái ngày, vào cái lúc, lên cực điểm: Sướng! Ờ, sướng. Run. Phê. Chúng bây giờ biết này là ai? Mày thành thì quá khứ rồi - ĐÃ TỪNG ấy - chả là hiện tại, mà tương lai cũng mù mịt. Bọn nó chả dại chọc vào mày để sướng lần nữa cho đâu. Bọn nó có điều khác, những điều khác Mày để thay: để lên cơn, để phê, để quên phứt Mày là con đen con đỏ dâng hiến cho chúng - ngày xưa: Cái đứa môi mọng mông cong. Cái đứa mà chúng thèm thọc tay vào những cái khe bé nhỏ ướt át đầy nhục cảm mà chúng sướng - ngày ấy.
Mày cho chúng nó bản thân Mày. Mày hiến dâng vô điều kiện. Mày chạy theo chúng nó để iêu chiều, để run bần bật cùng bọn nó trong những khoảnh nào khắc nào đó, ở những nơi tối tăm bẩn bựa hay như khu nhà nghỉ cho ông hoàng bà chúa nào đó... Tất cả, để bây giờ được gì?: TRỐNG KHÔNG - Còn Mày, ở đây một mình: Sướng chưa? Cô đơn chưa? Đã đời rã rời cái thân Mày chưa? Ừ! Mày ngoi ngóp thở sau khi chiều chúng nó một thời gian dài: 2 hiệp ư, vô tư! Hiệp phụ ư, chả vấn đề! Mày còn chiều nữa, chiều mãi ấy. Dòng nhựa MILAN trong mày sóng sánh lắm, đụng một cái, chạm một tí là mày ứa ra một đống nước ướt nhẹp bóng nhoáng như cái cúp C1 mà bọn nó xòe đôi bàn tay thô ráp đầy ham muốn tóm Mày - ngày ấy.

Mày - MILAN - cái tên Mày điệu lắm: tao đọc và phát âm ra cứ như thể tao rờ hết được đường cong của Mày vậy: chỗ nào Mày cong tao cảm nhận được hết: eo ư/ ô kê, đầu ngực ư/ ô kê mà, mông và hông nở ư/ căng đấy này rờ đi: mày ưỡn ẹo cong veo ngày ấy - bây giờ tao thấy, Mày cô độc lắm - nhưng Mày được cái cứng và nứng theo kiểu chả còn gì để mất - cái này tao đang thích đây:

Ờ! Mày cần gì? Chắc bọn nó chả thèm hỏi mày nữa, hay bây giờ tự Mày phải hỏi lấy Mày: Mày cần gì?: tao thấy Mày chả cần gì. Cứ xổ toẹt như thế cho nhanh!: chính xác hơn Mày cần cái bọn bây giờ đang hướng về Mày, nhất là cái bọn trên khán đài xa xăm lãng đãng và rời rạc kia kìa: bọn nó mới đúng là bọn khiến Mày có cái "cần" xuất hiện trong người: bọn nó vẫn xuýt xoa mỗi khi Mày để lỡ một cái thụt vào lưới nào đó; bọn nó vẫn hàng ngày hàng giờ thuộc về Mày cho dù Mày biết hay không bằng cách âm thầm theo dõi mày, bằng cách xem Mày qua màn hình - dưới làn khói nhờ nhờ đùng đục ở trên mặt cỏ mát rượi nào đó - bọn nó, những thằng ấy nó vẫn thèm Mày. Nó thấy Mày không những như con cave trên phố chỗ gần Công viên Lê nin đang ế khách, mà như một đứa con gái trong quán rượu làm tất cả chỉ để tối có tiền mua một cái vé đến SanSiro xem Mày ân ái với trái bóng tròn : - Ờ! Mày tròn và cong cong - Mày nhẵn và mềm theo một nghĩa nào đó - và với bọn chúng, bọn chúng chả bao giờ mất đi khái niệm về SỰ CONG ẤY của Mày: chưa khi nào mất đi những đường cong mà Mày đã vẽ trong cả giấc mơ và đời thực trong thân xác bọn nó - cách đây hàng chục năm. Bọn nó thèm. Bọn nó nhớ. Bọn nó thèm được Mày tắm trong nhục dục khao khát chiến thắng của Mày mỗi khi mày ưỡn lên, vươn cao đầu để kêu lên tiếng - victory nào đó, hay tiếng graizie bập bẹ sai âm tiết nào đó lúc đang nứng hết cỡ - Bởi khi đó, bọn nó biết, Mày đang sướng rên lên vì những gì mày dâng hiến: bọn nó chờ Mày, bọn nó hướng về Mày khi bọn nó đứng trên các khán đài - mùa này:
mùa này lạnh: cái rét vẫn xuyên vào tim. Sự cô đơn - chúng nó đang giữ vì thiếu thốn cơ thể Mày - chúng nó vẫn phải chịu. Cái rét chỉ làm tăng cái sự tê cứng trong chờ đợi của bọn nó với Mày mà thôi: Mày có hiểu, có biết, có còn muốn dâng hiến cho chúng nữa không - con MILAN gợi tình kia!

Hình ảnh
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 10 Tháng 5 2018, 09:12

2 tháng:

- nhớ về 0038 nhiều hơn nhớ Đen
- đang:
không cây
không màu cũ
không con đường cũ
không âm thanh cũ
không hình ảnh cũ
không góc cua cũ
không những trách cứ cũ
có vẻ đã mất đi thật rồi những gì Tuyệt Vọng đang bị Hi Vọng ôm
vào facebook Đen: buồn hơn: thậm chí rất buồn: như thể là động lực để tiếp tục tuyệt vọng và để cho những gì - để làm những gì sắp tới.
không còn cơ hội cho những gì là vận tốc và thời gian quay lại.
cứ tưởng Đen sẽ khác, nhưng không, tất cả vẫn thế. Đen sắp hoàn thành công việc đang có hoặc hoàn thành rồi và đang làm ở chỗ nào đó. Bao nhiêu người đã ra đường cùng Đen? - câu hỏi nhói lên: tất cả những gì mình hi vọng ở Đen vẫn còn trong mình: và chúng được trả lời bằng một câu hỏi: Mi hãy cứ đi con đường của Mi đi, Đen chả quan tâm đâu: Mi mất tích, biến mất, chết đi chăng nữa... cũng chẳng liên quan gì đến Nàng: Mi tự làm đi. Mi tự chịu đi. Mi lạc lõng và vô nghĩa - đó là tất cả những gì Hi Vọng của Mi đang chờ đợi đấy - ĐANG - ừ - kể cả sau này, mãi sau này đi chăng nữa <---- mọi điều cũng chỉ như vậy thôi.

0038: có lẽ cô ấy đang ở một tình huống nào đó mà những gì liên quan đến nó có thể không vô nghĩa như với Đen nhưng chắc cũng chả có ý nghĩa gì: hoặc gán cho tất cả một chữ THƯỜNG nào đó.

"... cho mình:
Mi sắp sửa bắt đầu một việc làm mới: không biết sẽ có kết quả ra sao nhưng chắc chắn mọi điều những gì Mi quan tâm và hướng về nhất, hi vọng nhất - là tình yêu - thì không có.
"... cho Yến:
buồn vì mình không nói gì với Yến. Nhưng Yến sẽ hiểu mặc dù lỗi thuộc về Mình nhiều hơn. Dù sao, hi vọng Yến sẽ hiểu, bởi Yến cũng như những cô gái mạnh mẽ - mọi điều đều bình thường.
"... cho những gì sắp tới:
hi vọng mình bình an cho một yên lặng cùng với gió, nắng, và sóng - hi vọng thôi bởi đang là rất khó - Ta phải chiến đấu thôi! Sao đâu nhỉ...

mùa hè đến:
năm nay có đá bóng.
mình đã xa rời khá nhiều điều và thấy mọi điều với mình đều vẫn bình thường: có chăng, nếu có cơ hội là lại hướng về Đen.
những dự định mong nó sẽ thành toàn thật sớm để mình có thể một mình theo đúng nghĩa.
nhớ nhiều điều!

...

sẽ có lúc không chạm vào bàn phím mà gõ ở đây nữa: sẽ có. đã được 2 tháng thì sẽ được hơn. hi vọng, nếu có quay lại cho cơ hội được chạm và gõ lên những chữ như này lần nữa, có điều gì đó đã làm được, dù có trả giá bằng tất cả sự cô độc.
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 17 Tháng 6 2018, 12:24

"
Hạt mưa đen rơi trên ô kính vỡ
Con ngựa gầy phiêu bạt thảo nguyên xa

"
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 17 Tháng 6 2018, 13:25

zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 22 Tháng 7 2018, 17:32

"...cái bóng chênh vệnh nhuệnh nhoạng tầm thường"_____ câu nói của 0038: giờ ta không khác: đêm về với 4 cung cầu thang tối đầy mùi ẩm từ những gì con người thải ra; làm bạn với ta giờ là những bầy chuột, chúng chạy qua chân như thách đố xem ta có thể làm gì chúng, đôi mắt chúng ánh lên trong đêm từng bầy, gặp ta chúng kêu như một lời chào hoặc như báo hiệu ta rất có thể là một con mồi nào đó: ừ! ta chọn. ta chọn. ta ở đây. tại đây, không phải chỗ khác. nếu sau này ở chỗ khác thì càng biệt lập với con người càng tốt. ta phỉ nhổ cái phương tiện khiến ta đang viết đây: có thể ta cần nói ra một điều nào đó, cho ai đó, nhưng thật sự ta không cần, ta viết chỉ đơn giản ta biết phương tiện này, ta đang sống cùng với chúng ở thời điểm này, khi xa chúng ta không cần. viễn cảnh ta biến mất là nhãn tiền: lúc đó ta có suy nghĩ hối hận không ta chưa biết, nhưng hiện tại ta đang hướng về sự biến mất này:

- 1 nơi: giống Nó lắm nhưng không hiểu sao ta lại không cảm giác được ra Nó_ vậy là ta ra đi.
- 1 nơi: họ gọi là xa xôi, là không trung tâm, là xấu, là kém, là thấp kém nhưng lại mang cho ta cảm giác về Nó (lạ thật!)_ vậy là ta đang hiện diện. Thêm nữa, nơi này mọi người đang muốn ta ở lại nhưng quả thật ta muốn tránh xa tất cả.
- sắp đến, sẽ đến: 1 nơi: không biết nhưng sẽ có lúc không còn viết những dòng này nữa, mọi điều ta đang sở hữu là vô nghĩa.
NÓ đang tìm một nơi khiến thời gian trôi không chậm không nhanh. NÓ không biết định nghĩa nhưng NÓ cứ thèm thời gian trôi chậm và rồi, gặp thời gian trôi chậm NÓ lại sợ và mong thời gian trôi nhanh thật nhanh, và, nếu thời gian trôi nhanh, khi bắt đầu cảm thấy thời gian ở nơi nào đó đang trôi nhanh, nó lại ra đi [chắc Yến không hiểu sao nó ra đi].

NÓ gét sự hiện diện những gì đang có để khiến nó phải viết những dòng này, bởi NÓ không kìm lòng trong nỗi nhớ đang có.

















Phải viết về 0038:
- nhớ 0038. theo dõi fb. và có bao nhiêu fb của X thì nó đều tìm ra. Có thể X đang cùng 1 nơi với nó. Điều ấy có ý nghĩa gì?, nó chịu. Hiện tại nó bị những người con gái gọi là lạnh và kiêu. Thật sự NÓ khinh bỉ tất cả ai để ý NÓ. NÓ và X bao lâu rồi không còn là gì của nhau? Rất lâu rồi. NÓ theo dõi mọi người qua những phương tiện điện tử nhưng NÓ thì biến mất và làm mọi cách để biến mất theo một nghĩa nào đó NÓ cho là được. Mong rằng X vững vàng. Dù sao, nếu X đối mặt với NÓ NÓ sẽ ra sao NÓ cũng không biết: bởi rất có thể, NÓ lại hắt hủi X như đã từng. Bình an... X!





































"...
Anh như người con giai
Trong bài hát cũ
Đi tìm em phiêu bạt những dòng sông
"Một tin trông
Hai tin đợi
Ba bốn tin chờ
Sao chẳng thấy Em".








_________________4.37.10
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 29 Tháng 9 2018, 17:07

"
Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố
Mùa đông sắp tới rồi
Mùa đông này ta sẽ phải chia tay
Một chuyện chia tay có gì đâu Em nhỉ
Một chuyện tình tan vỡ có gì đâu
Kết thúc một năm bao giờ chả thế
Sau mọi điều lại chỉ có mùa đông
Có gì đâu mà tiếc mà buồn
Em biết đấy anh chẳng tin định mệnh
Nhưng trên đời này chỉ ước mơ là có thật
Hai ta hãy là giấc mộng của nhau thôi

Em là tia nắng soi anh đến trọn cuộc đời
Chẳng có ai yêu Em như thế được
Em ở đâu dù cùng trời cuối đất
Dù năm tháng dài lâu
Dù vui sướng hay cùng cực khổ đau
Anh vẫn ở bên Em mãi mãi
Là bậc cửa dưới chân Em qua lại
Là cốc nước trên môi Em run rẩy
Chiếc lá trên tay Em
Hạt mưa trên áo Em
Như hạt bụi trên mặt bàn Em quét
Có gì đâu mà khóc!

Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt
Nên tình yêu là chuyện viển vông thôi
Sương mùa đông lặng lẽ đã giăng đầy
Bao kỉ niệm quên đi đừng nhớ nữa
Lá sẽ rơi trên cỏ mòn lối cũ
Thân cây xưa sẽ gục đổ bên thềm
Lời anh nói vang lên như những lời vĩnh biệt
"Cuộc sống chia rẽ chúng ta
Chỉ cái chết là nối gần nhau lại
Sau này chết đi ở bên nhau mãi
Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi
Mọi nhọc nhằn, ngang trái
E chúng mình không nhận được ra nhau"




Chẳng cần phải chết. Chẳng cần phải đợi thời gian trôi. Chẳng cần những kỉ niệm hiện về. Chẳng cần gì gợi nhớ. Chẳng cần thực tại. Chẳng cần những hình ảnh từ dĩ vãng. Tất cả. Anh biết. Trong Em. Vốn dĩ cũng chẳng có ý niệm gì về anh. Hình ảnh của anh ư?! Nhạt nhòa, cô độc đến mức trống rỗng nào đó. Trong Em, ngày bên nhau, ngày có nhau, ngày còn "gì đó cho nhau"... đã không có anh, vậy, khi anh đang như này, thì mọi hình ảnh của anh đối với Em chắc chỉ là hi vọng của riêng anh. Hi vọng ấy, nếu lúc anh nhớ Em quá, thành ra THẬT, mà rồi bị tuyệt vọng chung quanh bủa vây, bị cuộc sống hiện thực chích vào từng nhát nhẹ nhàng nhưng nhói lòng ở mức chán chường... thành hình. Hình hài chẳng cho anh mong mỏi gì ngoài việc nhớ NHỚ và NHỚ EM. Nó đẩy anh vào câu hỏi về Em, những câu hỏi về Em, mà, những câu hỏi ấy bị hình ảnh thực tế Em đang có xóa nhòa. Càng khiến anh buồn hơn.

Phố.

Phố một mình. Phố chạy. Phố bỏ lại đằng sau mọi hình ảnh lướt qua một lần bằng cái nháy mắt, bằng ánh sáng, bằng âm thanh vụt qua. Tất cả vụt qua.

... như chưa từng có gì diễn ra.
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 12 Tháng 10 2018, 21:08

- 1 bộ phim xem lại 7 lần 2 nơi: 2 nơi cách nhau khoảng 30km: ý nghĩa như nhau: 1 mình: để làm gì ư? để không phải ngủ, để ngủ ở 1 nơi không được phép ngủ, ừ - không biết giấu nỗi buồn vào đâu, đi ra ngoài chỉ sợ người ta nhìn thấy ta đang buồn/vậy là chui vào 1 nơi tranh tối tranh sáng: rạp nào cũng như nhau. Nó chỉ thấy cô đơn hơn sau khi xem xong lại lê bước về với Cái Ngủ. Cái Ngủ mang hình ảnh Em - nghiền nó theo 1 cách nó không cưỡng được và lại chịu trận. Những đêm ấy chợp mắt một lát, và 6h kém chuông gọi dậy reo, lại bắt đầu 1 ngày mới: ngày: dài lê thê bằng nỗi buồn, vậy nhưng nó thích cảm giác kéo dài ra ấy vì nó được cảm giác bởi sức ép công việc khiến nó quên Em chút nào đó, chứ nếu thời gian trôi nhanh là nó lại chán cái thực tại, bởi khi làm xong về nó chắc chắn phải đối mặt nỗi nhớ Em không mong muốn. Nó sợ lúc nào đó mềm lòng nó lại quay lại tìm Em. Tìm một điều nó chắc chắn: sự tuyệt vọng.

- Tin nhắn cuối cùng của Nàng: ngày 4 tháng 3 năm 2018, lúc 4h 56 chiều: "Kệ anh. Liên quan j tới e" sau tin nhắn đầy yêu thương của nó với Nàng: trước đó: Nàng rủ đi với Nàng mà Nàng chẳng biết nó phải cần khoảng 2 giờ đồng hồ mới có mặt ở bên được: nhưng Nàng mặc kệ, Nàng cần nó ngay, như những ngày tháng trước đó Nó luôn có mặt bên Nàng sau khoảng 2 phút nhắn tin/ gọi điện - dù nó ở bất cứ đâu (TRONG ĐÓ) - Nàng quen thế rồi!

Tính đến giờ được hơn 7 tháng im lìm.

79 tin. - Nó không biết sao nó lại giữ con số ấy. Chỉ biết nó đã phải nghiến răng xóa đi rất nhiều tin bởi chiếc điện không chứa được. Nó phải chọn từng tin, để sao, sau này đọc lại, nó sẽ mường tượng được khung cảnh nhắn tin ngày ấy.

4.37.10

- Cuộc gọi cuối cùng Nàng gọi, lúc 10 giờ tối này 10 tháng 1 cùng năm: Vậy đã 9 tháng trôi qua. 10 cuộc.

Cuộc gọi cuối cùng Nó gọi cho Nàng: không phải do tay ấn phím mà do cử động, điện thoại tự gọi, bởi nó chỉ giữ 1 số duy nhất trong danh bạ, tất nhiên nó không kiểm soát được mọi cử động trong ngày, đành ra vô tình gọi: Nó chỉ sợ Nàng giận (vì Nàng không muốn mà).

- Trước đó, nó gọi Nàng 37 cuộc mà không nhận được: nhưng Nàng chẳng biết Nó gọi chỉ để nghe bản nhạc chờ trên điện thoại Nàng: bản nhạc nó nghe không chán không chán mãi không chán... Giờ, khi type những dòng này nó thèm nghe bản nhạc ấy, nhưng phải từ điện thoại Nàng mà không từ bất cứ phương tiện điện tử nào khác, nhưng nó không dám cầm điện thoại ấn số nữa: bởi Nó đang một mình và Nàng thì không (nó biết chắc - dù đó chỉ là 1 cách nói).

- Cuộc gọi nhỡ: 4

Nó đã gọi lại ngay sau 2 cuộc.

Còn 2 cuộc cố tình, bởi, ngày hôm đó Nó "cho" Nàng một món quà quá đắng với Nó nhưng với Nàng cả một mong đợi ngọt ngào quá sức tưởng tượng. Nàng bị choáng, nó biết, vì Nàng đã nói lại Nó sau đó. Đến bây giờ, Nó biết, Nàng vẫn chưa hiểu vì sao Nó làm được thế. Chỉ nó là cảm thấy đắng thôi, Nó biết.

- xa Nàng 7 tháng: còn khoảng 5 tháng nữa đến Tết này: bao lâu nữa thì 15 năm?: Nó ước bây giờ đã được 10 năm để nó còn 5 năm nữa thôi (ví dụ thế!), để mau chóng đối diện Nàng. Nhưng không. Nó còn có cả chặng thời gian trước mắt.







Những ngày tháng này đang giết Nó theo cách Nó cố tình để bị như vậy: Nó cứ vào fb Nàng không ngừng. Dù cố gắng tránh xa nhưng như có một gì đó thúc đẩy và Nó lại bị những nhát cứa. Chắc nó phải tìm được cách nào đó để không gì của Nàng đập vào Nó nữa. Nếu có chăng, chỉ ở bản thân Nó thôi: Kỉ Niệm. Để nó còn kiểm soát được nỗi đau. Những kỉ niệm với Nàng có vui và buồn. Chúng không như những điều Nàng đang sở hữu: chỉ khiến nó đau.
Theo một cách nào đó, nó đang cố bình tĩnh, nhưng quả thực nó đang cảm thấy sự tuyệt vọng thành hình hài - và thực sự lớn dần trong nó. Ngàn lần nó mong rằng Nàng đang nhớ Nó, nhưng đó là ảo vọng, ảo ảnh, tưởng tượng mơ hồ nó tự huyễn hoặc mình, giúp nó yên tâm trong thời khắc đồng hồ một ngày mà thôi. Chuyện ấy không thể xảy ra. Hoặc nếu có, điều ấy như một làn khói mỏng mảnh trôi vụt qua mắt Nàng bằng một cơn gió thoảng qua, nhanh đến mức Nàng có khi còn chưa kịp nhận ra Nàng đang nhớ ai, rồi thực tại thường nhật đến bên Nàng ngay sau đó sẽ nhấn chìm hình ảnh đang cố ngoi lên trong trí nhớ kia của Nàng, và Nàng nhẹ nhàng ở bên thực tại ấy như thể hình ảnh kia làm nền cho hạnh phúc đang có.

Nó hi vọng. Có chứ. Nhưng đó chỉ là hi vọng đơn thuần là suy nghĩ chứ không thể bám vào bất cứ điều gì để có cơ biến thành hi vọng thực sự trong bản thân được. Cái suy nghĩ ấy là sự nuối tiếc mà thành. Nó thật sự đang tưởng tượng một khung cảnh như sau:

một bờ cát dài và rộng của biển. dưới đó chôn vài vật dụng cá nhân mà Nó không khi nào đào lên nữa, thậm chí, rồi Nó sẽ quên địa điểm chôn những thứ đó; tức là: nếu Nó có cần tìm lại cũng không thể tìm ra được các vật dụng ấy nữa. Chỉ có Nó cùng aleyska - tức "nơi những con sóng vỗ bờ".

Hình ảnh
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 22 Tháng 10 2018, 16:37

Anh lại viết những dòng này, trong topic này. Anh không cầm lòng được cho chính bản thân. Tồi tệ!













Anh nhớ Em. Nhớ. Rất nhớ. Cứ thể lấy nỗi buồn để dìm cho nỗi nhớ đỡ trỗi dậy trong tâm. Bởi anh biết, nếu nó nổi lên trong anh thì mình khó làm chủ được bản thân.

"...
Người đàn bà mặc áo mưa xám,
đội mũ nồi đàn ông
Đi lang thang những thành phố lạ
Những nhịp cầu, những cửa kính, những mù sương
Tôi làm sao có thể nguôi quên
Khi biết nơi nào Em vẫn sống
Em sẽ đến như ngày rồi sẽ nắng
Tôi sống bằng khoảng rộng ở nơi Em".

Anh đã tự hỏi, không biết Người đã tạo ra anh để làm gì? Đã tạo nên sự "hi vọng" để làm gì? Anh chỉ biết chính những điều trước đây anh lấy làm kim chỉ nam cho mình thì bây giờ chúng phản bội lại, dội vào anh những lạnh toát của cuộc đời, anh không biết trốn chạy như thế nào và vào đâu. Anh như bị bủa vây bởi chúng. Mà phản lại chúng thì anh không lỡ. Hoặc anh không phải là người như vậy, không phản được. Anh đang cố dìm mình lại. Anh có thể viết thì anh không viết nữa. Đọc Nabokov anh thấy mình muốn làm như thế trong những tập truyện ngắn, nhưng anh không, anh để kệ tất cả trôi đi. Có sao đâu, Dzoáng đã từng như thế, trên đời này có một người như thế, bây giờ có thêm anh nữa, đâu có sao, đâu có biến chuyển gì, cũng chả lạ gì ở cuộc đời này: mỗi phố có một người điên. Nhưng anh có điên không, anh không biết, chỉ biết, những ngày gần đây anh thấy điều lạ trong căn phòng mình ở: vòi nước tự chảy, những vòi nước anh khóa lại từ lâu, đến đêm chúng tự chảy và anh không ngủ được bởi tiếng kêu của chúng; giấc mơ cách đây một tháng: khuôn mặt ông nội bà nội hiện về: đen và hằn những nếp nhăn: cứ lảng vảng trong đầu anh; rồi anh nhớ bà cô của chúng mình: bây giờ sâu dưới tấc đất ở nơi ấy, nơi người ta có thể bước qua - dẫm đạp lên, Người ra sao: anh chỉ biết Người rất xinh: và, không hiểu sao, anh cứ nghĩ bà là Em - ngược lại. Anh có bà cô ấy, có ông bà nội và Người mà anh tin từ tấm bé, anh không sợ. Hôm qua anh ngủ ngon!

Nếu vòi nước tự chảy nữa thì anh sẽ trò chuyện với NÓ.

Lạ chưa: bố anh chưa biết mặt ông nội, anh càng chưa ở cái đời thực này, mẹ chưa, anh em trong nhà chưa ai, chỉ có vài người trong họ hàng là biết, mà những người ấy đã gần về với thiên cổ, hoặc không còn nữa - vậy mà anh lại mơ về ông: ông đứng sau bà, anh có thể, ừ, có thể, từ từ, rất từ từ... vẽ được mặt ông mà anh tin đúng là khuôn mặt ấy.

...một màu xanh xanh
chấm thêm vàng vàng
một màu xanh chấm thêm vàng
cánh đồng hoang...
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 09 Tháng 11 2018, 18:42

15 năm. Anh không biết sao lại thích con số ấy. Anh sinh tháng Năm. Thích thứ 5. Thích trăng 15 mà không phải 16. Cứ đến dịp trăng tròn anh lại như thành một con người khác, hưng phấn, yêu đời, mãnh liệt và mạnh bạo, hoang dã trong những cử chỉ và câu nói. Đặc biệt lúc đêm ngủ, anh thức, có khi trắng đêm, trằn trọc_và_ thật sự không còn là mình-như một con thú-nó điên hơn khi anh vẫn tỉnh táo thấy mình trong hình hài con người: sau mỗi lần như vậy anh lại nguyền rủa bản thân-ghê tởm thân thể cơ thể mình-Nó cần có Em mà Em đang ở đâu đó khi xung quanh anh ồn ã những âm thanh ngoài anh-ngoàiEm_khôngcóEm-mộtkhoảngtrốngvôhồn kèm theo sự tuyệt vọng kéo dài rất dài như màn đêm sâu hun hút hình bóng những ngôi sao xa vời ngoài khung cửa mà mỗi khi anh ngó ra là thấy chúng ở đó như trêu ngươi-Rồi anh cố gắng cuộn mình lại- ... đến sáng...

Kiều cũng 15 năm. Anh sợ mình như Kiều nhưng anh cũng cảm giác mình khó thoát ra được. Anh thuộc Kiều tự rất lâu, dễ khoảng gần 20 năm rồi. Lúc đầu những đoạn ngắn thinh thích. Rồi sau dài hơn và cuối cùng tất cả. Khi đọc và thuộc Kiều, anh chưa biết có câu "đọc Kiều nó vận vào người".

Những hình ảnh trong topic này bị ẩn đi không phải do anh hay web hỏng: đơn giản, 1 lần nghịch facebook thứ 2, anh bị khóa fb và nó thông báo "Bạn phải cần khoảng 15 năm mới khôi phục lại được".

...

Chúng mình xa nhau bao lâu thì được hả Em? 15 năm ư. Có được không. Hay nó quá dài. Hoặc quá ngắn? Lúc đầu anh định lấy số 8, tức sau 8 năm nữa anh sẽ chủ động gặp lại Em. Nhưng bây giờ anh trở lại con số 15: con số hoang tưởng, hoang đường, ảo tưởng, huyền hoặc, huyễn mơ. Anh tự gán nó cho Em. Tự gán chúng cho mình. Bao lâu thì khoảng xa là vừa đủ cho chúng mình hả Em? Bao lâu? Bao lâu? Bao lâu nữa? Đã sắp hết năm. Nhớ lại những tháng ngày cũ như này, anh vừa tuyệt vọng, vừa hoang dại khi thấy mình còn mong ngóng và nhớ về ngày tháng lặp lại xa xôi: cũng khoảng thời gian này năm trước mình đã bắt đầu và anh bắt đầu chấp nhận mọi điều khi nhắn những tin nhắn đầu tiên cho Em.
15 năm.
15 năm.
Nếu chúng ta có một màu nâu sồng thì sao? Nếu cả hai chúng ta như vậy, có phải như thế thì anh thỏa mãn ư? Không. Anh nguyền rủa màu áo ấy. Anh sợ hãi nó. Anh yêu nó biết bao nếu nó chỉ đơn thuần là 1 chứng minh của Em với anh, mà thôi! Bàng bạc hoàng hôn là Em trong màu áo ấy: Ôi! Cái vạt nắng chiều, màu hoàng thổ, cái chéo xiên ấy đã bao người mắc phải, anh sợ anh-Em-ai đó bây giờ mắc phải.

"...
Nếu bây giờ đang là mùa hè
Anh sẽ vào rừng đan cho Em một chiếc mũ mềm bằng cói
Nếu quên mình không còn ít tuổi
Anh sẽ hái cho Em chùm hoa xoan tây
Nhưng Em ơi ở đây chỉ có cỏ may
Lòng tôi trắng mà mùa thu gió độc..."
















__________________________________________________________trả lại cho Em, TRẢ LẠI CHO eM, không, anh không muốn trả lại Em điều gì, giữ tất cả cho riêng mình, anh tham lam vô độ và chỉ muốn yêu Em, riêng Em, mãi mãi Em! "KHI EM NGẨNG ĐẦU LÊN/ ANH BIẾT ĐÊM ĐÃ XUỐNG VÀ MƯA RƠI TRÊN TỪNG VÒM LÁ RẬM"




















Mùi thiền đã bén muối dưa
Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sồng
Sự đời đã tắt lửa lòng
Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi
Dở dang nào có hay gì
Đã tu tu trót qua thì thì thôi
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Re: Viết cho Đen

Gửi bàigửi bởi vetcon » 11 Tháng 11 2018, 18:49

Yêu Em ư? Yêu Em. Yêu... Yêu như lá Tử Y, như chưa từng tuyệt vọng. Yêu nữa Mãi. Sau đó mai này ra sao, đó chỉ là một câu hỏi, chỉ biết R.Ộ.N.G phía trước là màu xanh của đất trời, là màu hi vọng ở miền xa. Đó mãi là ước vọng trong sâu thẳm bản thân mà anh không muốn cũng như chưa khi nào mất đi. Hình ảnh E.M sẽ còn nguyên vẹn trên đó, trong đó, để anh tồn tại cùng. Em hãy ngoảnh mặt đi. Cứ để anh cùng âm thanh N.Ơ.I Em dội lại. Anh sẽ lấy chúng như tôn chỉ của mình. Em ơi! Hà Nội phố - bài hát vang lên trong anh khi anh đang viết đây, mà mong sao Em có được trong Em bài hát này. Anh biết thời gian này Em đang trở lại Em theo cách thế nào đó. Anh mong mỏi tột cùng Em biết dừng đúng lúc, Em quên đúng lúc những điều không đáng nhớ. Dù cuộc đời có thế nào, anh có giữ được Em hay không cho riêng mình, cho những ước mơ chưa thành hình đang nung nấu trong anh, dầu gì, anh luôn mong Em biết anh đang dành trọn cho Em những điều thân yêu nhất. Hà Nội của Em! Hà Nội là của Em. Em biết không...






“Tôi, 24 tuổi, thức dậy chỉ thấy hư vô. Không thể mất mát trong hư vô.
Không người con gái nào để thương yêu
Không có người đàn ông nào để trọng
Không có kẻ thù nào để ác
Không có tội lỗi nào để phạm
Không có cả một nỗi buồn để khóc
Cũng chẳng có chiến lũy nào để chết
Chúng ta làm gì cho hết buổi chiều nay?”
zoáng
Hình đại diện của thành viên
vetcon
Ultra ACMVN
 
Bài viết: 515
Ngày tham gia: 08 Tháng 3 2014, 16:12
Hiện có: 3,260.00
Đã Cảm Ơn: 0 lần
Được Cảm Ơn: 27 lần

Trang trướcTrang kế tiếp

Quay về Tán Gẫu & Thư Giãn

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách


cron